• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

Full Người tôi yêu (7 Viewers)

  • Chương 41~42

Chương 41 Lộc Sơn (04)

Edit: Nhật Dương

Người đàn ông mặc áo đen buông lỏng tay, Hứa Đường thở ra một hơi thật mạnh sau đó hung tợn nhìn chằm chằm Trần Nhất Minh. Trần Nhất Minh cũng giận quá hóa cười, rồi chậm rãi nói: "Hứa Đường, cô phải cảm ơn tôi, chưa có ai có được đãi ngộ như cô vậy."

Môi Hứa Đường mím thành một đường, cô không nói câu nào nữa.

Trần Nhất Minh mang theo người đản ông mặc áo đen rời khỏi phòng, một lúc sau thì Đường Hồng mang thuốc vào, thấy Hứa Đường ngồi ở mép giường, bộ dạng hờn dỗi thì thở dài, khuyên nhủ: "Khó khăn lắm Trần tiên sinh mới tới đây một lần, tiểu thư cô cần gì cãi nhau với ông ấy, từ từ dụ dỗ để ông ấy cho phép cô trở về mừng năm mới cũng được mà?"

Hứa Đường ngẩng đầu lên nhìn Đường Hồng, trong lòng nhất thời giằng co, cô vốn vô ý lừa gạt Đường Hồng, chỉ cố ý đùa giỡn chút thủ đoạn là không có nói rõ, bây giờ Đường Hồng hiểu lầm càng nhiều, thậm chí mấy ngày ở đây, trong lúc chăm sóc cô cũng sinh ra chút cảm giác chân thành đồng tình. Trực giác của cô cho biết sự đồng tình của Đường Hồng có thể trợ giúp cô trong tình cảnh này, nhưng để cô chủ động đi lợi dụng, cô lại không làm được. . . . . .

Hứa Đường yên lặng bưng ly thuốc cảm pha nước lại. Đường Hồng làm việc rất tỉ mỉ, thuốc trong tay không nóng cũng không lạnh. Hứa Đường uống một hớp, chợt thấy dạ dày sôi trào, cô để cái ly vào trong mâm Đường Hồng bưng rồi vọt nhanh vào trong toliet.

Hứa Đường nôn khan một lúc rồi súc miệng, dùng nước rửa mặt xong thì ngẩng đầu, chợt thấy trong gương, Đường Hồng đang đứng ở cửa phòng tắm, ánh mắt sâu xa: "Hứa tiểu thư, tôi hỏi cô một câu?"

Hứa Đường xoay người lại, lẳng lặng nhìn Đường Hồng. Sắc mặt cô tái nhợt, trên má vẫn còn nước. Mấy ngày nay liên tục lo lắng, lại bị bệnh, mặt cô vốn nhỏ, bây giờ lại càng thêm gầy gò không ra hình người.

Đường Hồng nhìn cô, há miệng, cảm giác giống như không đành lòng, buông tiếng thở dài rồi khẽ hỏi cô: "Có phải cô mang thai rồi không?"

——

Chu Hiểm và Phương Cử vừa lên Lộc Sơn đã lập tức tập hợp mọi người trong công ty, kết hợp với những người mà mọi người biết ở Lộc Sơn để tiến hành giăng lưới tìm kiếm tung tích của Hứa Đường. Nhưng Trần Nhất Minh có quyền thế, muốn giấu một người ở huyện Lộc Sơn to lớn này thì thật sự quá dễ dàng. So ra thì sự tìm kiếm của Chu Hiểm và Phương Cử giống như đang mò kim dưới đáy biển.

Mắt thấy việc tìm kiếm không có chút tiến triển nào, Trần Nhất Minh lại xuống tối hậu thư, tình thế nghiêm trọng hơn trong quá khứ nhiều.

Phương Cử đang đối chiếu từng người có số lần xuất hiện nhiều trong đoạn băng hình để tiến hành điều tra, Hứa Dương giúp tổng hợp tin tức mà những người khác thu thập được, Chu Hiểm lại ra ngoài xác minh điều tra, ba người hoàn toàn không ngủ không nghỉ.

Mà ở Chi Xuyên, Tiểu Ngũ lại cho bọn họ biết một tin tức: anh tra được địa chỉ nhà của Trần Nhất Minh ở thành phố Chi Xuyên.

"Trần Nhất Minh và vợ hắn có ra vào một lần, hơn nữa vợ hắn còn mang thai."

Phương Cử sửng sốt một chút rồi mắng một câu: "Hắn thật không biết tích đức cho con mình."

"Nghe nói vợ hắn rất thương hắn, nhưng cũng quản hắn ta rất chặt. Bình thường Trần Nhất Minh tiếp xúc với ai cũng phải xin phép vợ hắn."

Phương Cử cười một tiếng: "Xin phép thì có ích gì, Trần Nhất Minh còn bắt đi một người dưới mí mắt vợ hắn, vậy mà vợ hắn còn không phải cái rắm gì cũng không biết."

Chu Hiểm đang nằm dựa trên ghế sô pha, nhắm mắt hút thuốc lá, nghe Phương Cử nói những lời này thì bỗng chốc mở mắt, anh híp mắt, chợt nói: "Chúng ta không cần tự mình đi tìm người."

Phương Cử nhìn Chu Hiểm: "Anh Hiểm, có ý gì ạ?"

Chu Hiểm dập tắt điếu thuốc, anh bỗng dưng đứng dậy, vừa sửa sang lại quần áo vừa nói với Tiểu Ngũ: "Tiểu Ngũ, cậu liên lạc với Hà Tinh, để cô ta nghĩ biện pháp tung tin tức Trần Nhất Minh kim ốc tàng kiều ra ngoài."

Hai mắt Phương Cử tỏa sáng, vỗ đùi nói: "Ném đá giấu tay! Biện pháp này hay! Vợ của Trần Nhất Minh nhất định biết rõ chỗ Trần Nhất Minh có thể giấu người hơn chúng ta, chúng ta chỉ cần nhìn chằm chằm hướng đi của vợ hắn là được!"

Anh lại dặn dò Tiểu Ngũ: "Cậu nói Hà Tinh phải diễn tả tình huống thật nghiêm trọng!"

Sự sắp xếp này giống như một viên thuốc ổn định tâm thần giúp mọi người vốn tinh thần sa sút lập tức phấn chấn.

Như bọn họ suy nghĩ, sau khi Hà Tinh tung tin tức này ra ngoài thì Khổng Ngọc Ngôn_vợ của Trần Nhất Minh lập tức không ngồi yên, phái người nhìn chằm chằm hành tung của Trần Nhất Minh, lại tìm người ở Lộc Sơn khắp nơi điều tra danh sách các bất động sản của Trần Nhất Minh.

Mắt thấy sắp gần tới hai mươi tám tháng chạp, Phương Cử không thể không tăng nhanh động tác. Có hơn trăm người có mặt trong đoạn video, phần lớn đều ở trong giới giải trí, chỉ có căn phòng cuối cùng Hứa Dương xông vào thì đều là những nhân vật có mặt mũi trong giới chính trị và thương nghiệp của Chi Xuyên đang ngồi. Phương Cử lần lượt tra xét nhưng không có một ai là có quan hệ lợi ích trực tiếp với Trần Nhất Minh.

Anh đã xem đoạn video không dưới 20 lần, hôm nay điều tra lại cũng vẫn lâm vào bế tắt, không có cách xoay chuyển, anh cảm thấy hơi thất bại.

——

Khi Hứa Đường nghe thấy những lời Đường Hồng nói thì đầu óc lập tức trống trỗng, qua một lúc sau mới kịp phản ứng, lập tức lắc đầu: "Không thể nào!"

Đường Hồng nhìn chằm chằm cô: "Kỳ kinh nguyệt trước của cô là lúc nào?"

Hứa Đường suy nghĩ một chút, mặt vốn đã tái nhợt lập tức không còn chút máu, cô đưa tay giữ lấy thành bồn rửa mặt sau lưng rồi từ từ thở ra: "Tôi. . . . . ."

Ánh mắt của Đường Hồng liên tục thay đổi, cuối cùng khẽ thở dài: "Cô nên nhanh chóng nói cho Trần tiên sinh biết để ông ấy dẫn cô đi bệnh viện kiểm tra."

Hứa Đường vội vàng lắc đầu: "Chị Đường! Chị Đường, chị không thể nói cho ông ta biết!"

Đường Hồng nhíu mày: "Tại sao, đây là chuyện vui mà?"

Hứa Đường cắn chặt môi rồi nhắm mắt lại nói: "Chị Đường, chị biết tại sao Trần Nhất Minh không thả tôi đi sao?" Cô mở mắt nhìn Đường Hồng, ở trong lòng nói một câu "Xin lỗi", "Cũng như chị nói, tôi còn trẻ, không làm được gì tốt? Lúc tôi biết Trần Nhất Minh, cũng không biết ông ta đã kết hôn. Người như ông ta, vừa tao nhã lịch sự lại có học thức, tính tình cũng tốt. Tôi lại chưa bao giờ nói qua chuyện yêu đương, cho nên vừa thấy ông ta đã yêu. Là tôi chủ động theo đuổi ông ta, mà ông ta cũng không từ chối. Gần đây tôi mới biết ông ta đã kết hôn, hơn nữa vợ ông ta cũng mang thai. Tôi nói chia tay với ông ta nhưng ông ta không chịu đồng ý nên mới nhốt tôi ở đây. . . . . ." ///lqđ///

Cô quan sát biểu cảm trên mặt của Đường Hồng, rõ ràng là cô ấy đã tin bảy phần. Cô nhíu mày, nhìn Đường Hồng bằng ánh mắt lã chã chực khóc: "Nếu như mà tôi nói cho Trần Nhất Minh biết, ông ta càng không thả tôi đi. Nhưng ông ta tuyệt đối sẽ không ly hôn với vợ ông ta, mà đứa bé tôi sinh ra sẽ là con riêng." Cô cắn môi: "Chị Đường, chị cũng biết Chu Hiểm _con riêng của Trần Thủ Hà, từ nhỏ anh ta đã trải qua những ngày như thế nào, không phải chị chưa từng nghe nói. . . . . ."

Mấy ngày nay, Hứa Đường luôn tránh để bản thân chủ động suy nghĩ đến Chu Hiểm. Hôm nay lại đột nhiên nhắc tới tên anh dưới tình huống này, chợt cảm thấy trái tim như cây kim ghim đâm qua, vừa nhói vừa đau.

Nếu thật sự mang thai thì đứa nhỏ này có vào ngày sinh nhật của Chu Hiểm. Hôm đó hai người đều uống hết rượu nên có chút điên cuồng mất khống chế, cũng quên sử dụng biện pháp an toàn.

Hứa Đường nhẹ nhàng vỗ về cái bụng vẫn bằng phẳng của mình, cả người bị cảm giác cực kỳ ngọt ngào và lo lắng xâm chiếm.

Đường Hồng thở dài: "Vậy Hứa tiểu thư cô định làm sao?"

Chân mày Hứa Đường nhíu lại rồi lại chậm rãi giãn ra, kiên định nhìn Đường Hồng: "Lúc này tôi phải rời đi, sau đó xóa bỏ đứa nhỏ này, tìm một người thật lòng thật dạ đối xử tốt với tôi, bắt đầu lại cuộc sống."

Đường Hồng nhíu mày, lẳng lặng đứng đó một lúc mới nói: "Tôi đi phòng bếp nấu chút canh cho cô."

Đợi Đường Hồng ra ngoài, Hứa Đường đi tới cạnh cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra. Sắc trời ảm đạm, tựa như tuyết lúc nào cũng có thể rơi. Cô khẽ tựa đầu vào cửa kính, từ từ thở ra một hơi thật dài.

Cô nhớ đến cậu thiếu niên năm đó ôm cái hộp tập tễnh bước đi; nhớ đến lúc cô ngồi ở chỗ ngồi sau xe máy, lúc đó gió lướt nhanh qua lỗ tai; nhớ đến buổi sáng sớm ngày rời đi trấn Độ Hà, một đoàn xe đưa tiễn cô, Vạn Sơn vắng vẻ, trầm mặc không nói.

Nhớ tới những điều này khiến cô khôi phục lại dũng khí giữa cảm giác lo lắng như ở địa ngục này. Cô không phải một mình, cô phải suy nghĩ vì Chu Hiểm—— đây là đứa con đầu tiên của anh ấy, hơn nữa còn mang thai ngay hôm sinh nhật của anh, là người thân thật sự có huyết mạch tương liên với anh trên thế giới này.

Năm đó giằng co với Chu Hiểm, có mấy câu Chu Hiểm nói rất đúng, cô thật sự không thỏa mãn khi chỉ đứng xa xa nhìn anh, cô nghĩ trở thành người mang lại ấm áp cho sinh mệnh của anh. Nói cô lòng dạ Thánh mẫu cũng tốt, ngu xuẩn ngây thơ cũng được. Mỗi người khi rơi xuống hay rời khỏi thế gian này đều chỉ lẻ loi một mình. Nhưng trên đời này, có người trời sinh đã có được người thân chú ý và quan tâm nhưng có người số mệnh lại như rơm rác, khổ sở vùng vẫy trong sự ích kỷ hẹp hòi.

Cô cũng không phải cường đại, lại càng không giàu có, chỉ trùng hợp là may mắn hơn Chu Hiểm một chút. Cô tình nguyện để phần may mắn này trở thành một cây diêm thắp sáng cuộc sống cằn cỗi mà xấu xí của anh.

Không biết qua bao lâu, Đường Hồng bưng canh gà đã được nấu tốt lên. Cô nhìn Hứa Đường tựa trước cửa sổ, thân hình nhỏ nhắn mỏng manh tôn lên sắc trời xám trắng ngoài cửa sổ, giống như một đóa hoa trắng trong rét lạnh.

Đường Hồng đặt chén canh lên bàn sau đó khẽ gọi một tiếng.

Hứa Đường xoay đầu lại nhìn cô ấy, ánh mắt ướt át rồi lại sáng ngời, giống như ánh nến đong đưa trong gió rét nhưng thủy chung không chịu tắt.

Hứa Đường từ từ đi tới, ngồi xuống cạnh bàn rồi từ từ uống canh. Đường Hồng kéo ghế ra ngoài, ngồi xuống cạnh cô: "Xóa bỏ đứa nhỏ cũng tốt. " Đường Hồng thở dài: "Nếu như năm đó chị có phần quyết tâm này của em thì bây giờ cũng không đến mức hối hận như vậy."

Hứa Đường ngước mắt nhìn Đường Hồng.

Đường Hồng quay mặt sang chỗ khác, lau đi nước mắt nơi khóe mắt: "Tôi đã nói về con gái của tôi với cô chưa? Bây giờ hẳn là nó cũng học cấp ba rồi."

Hứa Đường hơi ngạc nhiên: "Chị Đường chị chưa từng thấy con gái chị sao?"

Đường Hồng lại mở miệng, trong tiếng thở dài này như chứa vô hạn phiền muộn: "Con bé sinh ra không bao lâu thì tôi cũng chưa từng gặp lại nó." Đường Hồng cúi đầu nhìn tay mình rồi tự cười giễu một tiếng: "Năm đó không hiểu chuyện, lúc học cấp ba thì nói chuyện yêu đương với người trong giang hồ. Khi đó không biết trời cao đất rộng, lén gạt người nhà sinh con ra. Vốn tính anh ta có thể làm buôn bán nhỏ, có thể sống tốt qua ngày, nhưng sao anh ta thu tâm được. Anh ta có một đại bang phái và các anh em cần được trông nom, còn phải nói cái gì là nghĩa khí giang hồ. Tôi cả ngày lo lắng đề phòng, sợ anh ta đánh nhau người ta rồi gặp chuyện không may. Ngày ngày giống như đang ở trên cát lún. Dần dần, tôi thật sự không chịu nổi. Ban ngày cho đứa nhỏ uống sữa no thì len lén chạy về nhà. Tôi vừa trở về thì bị nhốt trong nhà, mấy lần hối hận muốn chạy trốn về, lại bị ba tôi bắt được. Cứ như vậy hơn nửa năm, tôi cũng không còn suy nghĩ bỏ trốn. Ba tôi tìm cho tôi một việc làm, dần dần tôi cũng không muốn nghĩ lại chuyện này, cứ tạm thời cho là đó là một giấc mộng dài mà thôi."

Hứa Đường yên lặng nghe, dừng động tác lại rồi khẽ hỏi cô: "Chị Đường sau đó chị đã kết hôn sao?"

Đường Hồng gật đầu: "Chịu đến năm hai mươi bảy tuổi thì không chịu đựng được rồi. Chuyện tôi bỏ trốn với người ta rồi sinh đứa bé cũng không gạt được, cơ bản là không ai bằng lòng lấy tôi. Sau đó ba tôi tìm cho tôi một người câm, tôi nghĩ ba tôi bị người ta trạc cột sống nhiều năm như vậy, tôi không thể lại tổn thương tấm lòng của ống ấy nữa, nên cũng gả đi. Nhưng người câm phúc bạc, tôi còn chưa sinh cho anh ta đứa con trai con gái nào thì anh ta đã bệnh chết."

Hứa Đường đưa mắt nhìn: "Vậy chị. . . . . . Sau đó đi tìm cha của đứa bé sao?"

Đường Hồng bĩu môi: "Bây giờ anh ta sống rất tốt, nếu tôi lại muốn trở về tìm anh ta thì cho thấy tôi chê nghèo yêu giàu rồi. Thôi. . . . . . Cũng không còn ý nghĩa, chỉ là tôi sống đến tuổi này, lại nghĩ đến chuyện năm đó, cảm thấy không có cảm giác gì. Cũng không nói ai đúng ai sai, nếu chuyện giống vậy lại xảy ra một lần thì khẳng định tôi vẫn trốn theo. Chỉ là tôi . . . . . Còn muốn gặp lại con gái của tôi, muốn biết nó lớn lên như thế nào rồi."

Hứa Đường cũng không nghĩ tới Đường Hồng lại trải qua chuyện cũ như vậy, nhất thời trầm mặc, trong lòng lại hơi buồn rầu. Nghĩ thầm thì suy cho cùng cô rất may mắn, có thể vượt qua những ngày tháng bình an với Chu Hiểm. Nếu Chu Hiểm giống như ba đứa bé trong miệng của Đường Hồng, giữ vững cái gọi là nghĩa khí giang hồ thì chính cô có thể có mấy phần chắc chắn giữ vững trái tim?

Chương 42: Lộc Sơn (05)

Edit: Windchime

Beta: Phương Phan

Buổi chiều 27 tháng Chạp, trời vốn đang tạnh ráo lại bắt đầu có tuyết rơi, cách thời gian Trần Nhất Minh quy định chỉ còn hai mươi bốn tiếng, bên trong trụ sở tạm thời ở Lộc Sơn, Phương Cử vẫn đang mở máy tính, dùng đôi mắt đỏ rực xem đi xem lại video đã xem không dưới trăm lần; Hứa Dương chỉ mặc một cái áo sơ mi, trong tay cầm điện thoại di động, để chân đất bước tới bước lui trên sàn nhà; còn Chu Hiểm thì ngồi ở trên ghế sa lon, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào cửa sổ thủy tinh bị hơi sương phủ mờ.

Không biết sau bao lâu, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Động tác của ba người lập tức dừng lại, đồng loạt nhìn về phía cửa chính. Chu Hiểm khàn giọng, nói: "Vào đi."

Cửa bị mở ra, là bảo vệ được Tuần Hiểm điều động giữ trước cửa, bảo an xoa xoa tay nói: "Chu tổng, bên ngoài có người tìm anh."

Phương Cử sững sờ, nhìn về phía Chu Hiểm: "Anh Hiểm, anh có hẹn ai sao?"

Chu Hiểm không nói gì, nhíu mày, ngón tay gõ mấy lần trên đầu gối, thấp giọng nói: "Mời họ vào đi."

Bảo vệ đáp lời rồi ra ngoài, sau một lúc, cửa lại bị mở ra. Ánh mắt ba người lập tức hướng về phía cửa, hai người đứng ở cửa gồm một nam một nữ, người đàn ông có thân hình gầy gò, mặc một lớp áo khoác bằng da, mang theo khẩu trang và kính râm, hai tay đút túi; nên cạnh anh ta là một cô gái, khoảng 17, 18 tuổi, mặc một áo khoác lông, trên đầu mang một cái mũ đính cọng lông xù, không mang khăn quàng cổ hay khẩu trang, gương mặt bị gió tuyết làm lạnh cóng đến đỏ bừng. Cô mang theo bao tay, trong tay là một hộp quà, trông thấy Chu Hiểm ngồi ở trên ghế sa lon liền kêu một tiếng: "Anh Hiểm! Anh Phương Cử!"

Người đàn ông bên cạnh cô cũng tháo khẩu trang cùng kính râm, hạ tay xuống đưa mắt nhìn về phía Chu Hiểm và Phương Cử. Phương Cử kinh hãi, ngu ngơ một lát mới hô thành tiếng: "Anh Kiêu?"

Chu Hiểm không nói gì, đứng dậy nhường chỗ ngồi cho anh Kiêu và cô gái mới tới. Anh Kiêu cũng không khách khí, trực tiếp bước vào; cô gái liếc mắt nhìn phía cửa, không thấy có thừa đôi giày nào mới dẫm mạnh chân rũ sạch tuyết trên giày, xong rồi mới đi vào. Website đăng truyện chính thức: diendanlequydon.com Cô đặt hộp quà trên bàn trà, ngồi xuống bên cạnh anh Kiêu, mắt nhìn sang Chu Hiểm.

Hứa Dương mang đến cho hai người hai ly nước, anh Kiêu nhận lấy nhưng lại không uống, tiện tay đặt xuống bàn trà, sau đó đưa mắt nhìn sang Chu Hiểm, giọng nói không mặn không nhạt: "Vi Vi nghe nói cậu trở về, cứ ồn ào muốn qua gặp."

Ánh mắt Chu Hiểm hơi nheo lại, nhìn về phía Vi Vi. Vi Vi có chút mất tự nhiên, cười cười nhưng không nói gì. Phương Cử nhân cơ hội nói tiếp câu chuyện, cười nói: "Thế nào, chỉ muốn gặp anh Hiểm không muốn gặp anh sao?"

Phùng Vi Vi là con gái duy nhất của anh Kiêu, đang đi học tại Lộc Sơn, sắp tới chuẩn bị thi đại học. Mấy năm trước lúc anh Kiêu bận rộn, Chu Hiểm còn đi họp hội phụ huynh cho Phùng Vi Vi. Đương nhiên Phương Cử cũng muốn đi hộ nhưng Phùng Vi Vi sợ mái tóc màu đỏ của cậu nên đã uyển chuyển từ chối.

Chu Hiểm và Phương Cử đều hiểu rõ lúc này anh Kiêu đưa con gái đến cũng không phải đơn giản để đưa hộp sâm Hàn Quốc như vậy, sau khi hàn huyên vài câu, Phương Cử nói với Hứa Dương: "Em trai Hứa, làm phiền cậu đưa Vi Vi đi dạo xung quanh biệt thự."

Hứa Dương lên tiếng đồng ý, ăn mặc chỉnh tề, mang theo Phùng Vi Vi đi ra ngoài. Phùng Vi Vi đi tới cửa, nhìn về phía cha mình một chút, mày hơi nhíu lại.

Chu Hiểm lấy hộp thuốc, rút ra một điếu đưa cho anh Kiêu, ai ngờ anh Kiêu lại khoát tay từ chối: "Cai rồi."

Chu Hiểm nhíu mày, tự đốt thuốc cho mình, im lặng nhìn về phía anh Kiêu: "Sao lại cai?"

Giọng nói của anh Kiêu bình tĩnh: "Phổi không tốt."

Chu Hiểm hút thuốc, yên lặng một lúc rồi mở miệng: "Nghe nói giờ anh mở công ty bảo vệ."

Anh Kiêu "Ừ" một tiếng, "Cũng ổn."

Phương Cử cười: "Cũng tốt, có nhiều thời gian với con gái."

Anh Kiêu ngẩng đầu nhìn về phía Phương Cử, thân thể của anh ta gầy gò, hốc mắt lõm vào khiến ánh mắt càng sâu: "Cũng không còn được mấy năm, không biết còn có cơ hội nhìn thấy Vi Vi lấy chồng không." Cuối câu mang theo tiếng thở dài, giọng nói thêm chút thê lương.

Phương Cử và Chu Hiểm bỗng im lặng.

Qua một lúc, Phương Cử mở miệng hỏi: "Anh Kiêu, hôm nay anh tới..."

Anh Kiêu nhìn lên: "Các cậu đang tìm người đúng không?"

Chu Hiểm không lên tiếng.

Anh Kiêu nhíu mày: "Động tĩnh cũng không nhỏ, cũng không sợ đả thảo kinh xà."

Chu Hiểm không biết anh Kiêu đã biết những gì, vẫn chưa lên tiếng.

Anh Kiêu phối hợp nói tiếp: "Bây giờ Lão Trịnh không hoạt động ở Lộc Sơn nhưng vẫn luôn chú ý động tĩnh chỗ này, nếu các cậu làm việc mà không chú ý, nơi này khắp nơi đều là tai mắt của hắn ta, chỉ cần hắn ta để tâm có thể thần không biết quỷ không hay phá hỏng mọi chuyện."

Phương Cử nheo mắt nhìn vẻ mặt của anh Kiêu: "Anh Kiêu định tiếp tục tranh với Trịnh Thúc sao?"

Anh Kiêu lộ vẻ mặt cười mà như không cười: "Mạng chỉ còn nửa thì tranh làm quái gì..." Anh ta im lặng một chút, giọng nói lạnh dần, trong mắt mang theo sự hung ác, "Nhưng mẹ nó, mạng anh đây tuy chỉ còn một nửa nhưng không lôi kéo họ Trịnh kia làm đệm lưng, anh chết cũng không thể nhắm mắt."

Chu Hiểm nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía anh Kiêu: "Đây chính là mục đích của anh?"

Anh Kiêu không phủ nhận, hỏi: "Chuyện bây giờ các cậu đang làm có liên quan đến Lão Trịnh đúng không?"

Hai người đều không nói gì, anh Kiêu cười một tiếng: "Anh đến cũng không có ý gì khác, thêm người thêm sức, nếu có cái gì khó khăn, cần tiền hoặc cần người..."

Chu Hiểm cắt đứt lời nói của anh ta: "Em không dính đến mấy chuyện đó nữa."

Ánh mắt anh Kiêu thu lại, nhìn tay trái của Chu Hiểm... Windchimelqd Vết thương trên mu bàn tay từng cục đáng sợ, giống như con rết. Anh Kiêu lấy từ túi áo ra một tấm danh thiếp, đẩy lên trước mặt Chu Hiểm.

Chu Hiểm liếc mắt một cái, trông thấy mấy chữ "Công ty bảo vệ Viễn Uy".

~

Sau khi nói chuyện với anh Kiêu không bao lâu, Hứa Dương đã đưa Phùng Vi Vi trở về. Anh Kiêu lấy khẩu trang và kính râm đặt trên bàn trà, cúi đầu xuống trông thấy ly nước Hứa Dương đã đưa đến, bưng lên uống một hơi cạn sạch: "Vi Vi, đi."

Phùng Vi Vi "A" một tiếng, ngẩng đầu nhìn Hứa Dương, cúi đầu ngoan ngoãn đuổi theo bước chân của cha. Phương Cử tiễn hai người đến cửa, đóng cửa lại, nhìn về phía Chu Hiểm, "Anh Hiểm, anh định làm thế nào?"

Chu Hiểm nhắm mắt, lặng im một lát, thấp giọng nói: "Để sau hãy nói."

Ba người ăn cơm tối ở biệt thự xong thì bên ngoài gió tuyết cũng ngừng lại, nhưng tới gần nửa đêm lại bắt đầu bay lả tả. Phương Cử gọi điện thoại cho Tiểu Ngũ xác định động tĩnh bên kia, biết được Khổng Ngọc Ngôn vẫn chưa có hành động gì, mà khoảng thời gian Trần Nhất Minh đã giao lại gần đến, không khỏi lo lắng. Cậu báo lại tin tức cho Chu Hiểm, Chu Hiểm chỉ "Ừ" một tiếng, cũng không nói gì khác.

Thấy đêm đã khuya lắm rồi, ba người đều cố nhịn một lúc rồi tự đi ngủ.

Ngoài cửa sổ gió lạnh gào thét, Phương Cử ôm lấy chăn, nghe tiếng gió, mơ mơ màng màng ngủ. Đang lúc nửa tỉnh nửa mê thì mơ hồ nhìn thấy Phương Kình mang đồng phục đứng giữa trời chiều nhìn về phía cậu và cười, tay giơ lên chào một cách nghiêm trang.

Trong lòng cậu vừa thấy khó chịu lại vừa vui vẻ, tiến lên đón, nói: "Anh sẽ báo thù cho em.", Phương Kình chỉ cười chứ không nói, để lộ hàm răng trắng chỉnh tề, nụ cười như ánh sáng chói mắt.

Bỗng nhiên, trời đất chuyển động mạnh mẽ, sự chấn động khiến Phương Cử giật mình. Đến lúc mở mắt mới nhận ra sự chấn động là do điện thoại di động, cuống quýt cầm lên, trông thấy người gọi là Tiểu Ngũ liền lập tức tỉnh táo, ngồi dậy nghe, giọng nói của Tiểu Ngũ như theo ánh sáng mà đến: "Sáng sớm nay Khổng Ngọc Ngôn xuất phát đến Lộc Sơn."

Phương Cử sững sờ mấy giây, nhất thời kích động không thôi, kiềm chế tâm tình hưng phấn để xác nhận lại với Tiểu Ngũ, sau khi tắt điện thoại thì nhanh chóng chạy tới đánh thức Chu Hiểm.

Sau mười lăm phút, ba người chỉnh tề ngồi trong phòng khách. Lúc này vừa mới qua năm giờ, trời vẫn còn tối, gió cuốn lấy tuyết, tuỳ ý tung bay.

Ba người thu xếp rất nhanh, chỉ còn chờ Khổng Ngọc Ngôn đến Lộc Sơn, dựa theo định vị trên xe cô ta để xác định vị trí biệt thự của Trần Nhất Minh, sau đó đến biệt thự trước hắn ta, nghĩ cách nhanh chóng cứu Hứa Đường.

Thời gian còn sớm, Phương Cử ra nhà vệ sinh rửa mặt, Hứa Dương vào nhà bếp nấu bát mì.

Chu Hiểm ngồi ở phòng khách, nhìn danh thiếp đặt trên bàn trà, nhất thời rơi vào trầm tư. Dieendaanleequuydonn Qua một lúc, anh lấy tờ danh thiếp lên, rút điện thoại ra, nhập số điện thoại trên danh thiếp.

Trời sáng dần, tới gần giữa trưa cuối cùng tuyết cũng ngừng. Đến hai giờ chiều xe Khổng Ngọc Ngôn cũng lái vào địa phận của Lộc Sơn.

Ba người đã ngồi lên xe hơi từ sớm, Phương Cử ngồi phía sau, giành giật từng giây nhìn video. Ba người dù không nói gi, nhưng trong lòng đều đã quyết định: Nếu như thực sự không có cách nào cứu Hứa Đường, cứ như lời Trần Nhất Minh nói, giao video ra. Giờ tranh thủ cơ hội xem nhiều một chút, sẽ có nhiều cơ hội tìm ra mục đích của Trần Nhất Minh hơn.

Trên đường tuyết đọng, tốc độ xe chậm chạp. Chu Hiểm lái xe đi ra ngoài được hơn 500 mét, bỗng nhiên thắng gấp.

Phương Cử và Hứa Dương ngẩng đầu: "Sao vậy?"

Chu Hiểm gõ nhẹ tay lái, nhắm mắt, chợt nói: "Phương Cử, cậu không đi với anh."

Phương Cử sững sờ: "Là sao?"

Chu Hiểm nhìn về phía trước tuyết lớn mù mịt: "Anh Kiêu nói đúng, không thể chỉ nhìn trước mắt mà không để ý lâu dài." anh híp mắt, thấp giọng lại rõ ràng nói, "Nên thu lưới."

* * *
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom