• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

New SỦNG VỢ LÊN TRỜI (1 Viewer)

  • Chương 128

CHƯƠNG 128: KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP ĐỤNG VÀO ĐỒ CỦA CÔ ẤY



Đường Ngọc Sở gật đầu, miễn cưỡng

lên tỉnh thần nói: “Đêm nay có lẽ em trông

coi ở đây, không thể về nhà.”


Lục Triều Dương suy nghĩ rồi quyết

định: “Anh ở lại với em.”


‘Em không sao, hơn nữa lát nữa Triệu

Uyển Nhan có thể sẽ đến đây, có lẽ sẽ gặp ,

nhau.”

‘Không đâu, anh sẽ sắp xếp.” La


Lục Triêu Dương lắc đầu, lập tức lấy

điện thoại trong túi ra gọi cho Tô Lân.


Kết quả chưa đến mười phút, viện

trưởng của bệnh viện đích thân đến, sắp

xếp một phòng nghỉ riêng cho Lục Triều

Dương và Đường Ngọc Sở.


Cách đối xử này có thể hơi không thỏa

đáng, nhưng hiện tại đối với Đường Ngọc

Sở mà nói lại là điều cần nhất, Đường

Tùng vẫn còn hôn mê, mà trước đó cô

thấy thái độ của Triệu Uyển Nhan và Cố


Ngọc Lam thì chưa chắc sẽ cố gắng chăm

sóc cho ông ấy, cho nên Đường Ngọc Sở

không ôm hy vọng gì với hai mẹ con bọn

họ.


Sau khi sắp xếp xong phòng nghị,

Đường Ngọc Sở và Lục Triều Dương đi

vào, mặc dù bên trong không xa hoa

nhưng cũng may yên tĩnh, mặt khác điều

kiện ở đây rất đầy đủ, vô cùng tiện nghi.


Mấy tiếng bận rộn trôi qua, bây giờ đã

đến bảy giờ tối.

Tô Lân làm theo lời Lục Triều Dương


dặn dò, mang theo bữa tối đến đây thuận l


tiện báo cáo một chút công việc.


Lục Triều Dương nghe Tô Lân báo cáo

thì gật đầu, ngồi dặn dò một chút, cuối

cùng mới nói: ‘Hai ngày nay cậu lùi lịch

làm việc cho tôi, cậu có thể tự quyết định

những chuyện quan trọng.”


“Được, tổng giám đốc.”


Tô Lân cung kính nhận lệnh, khuôn

mặt hơi cứng lại, có chút chân chừ nói:

‘Mặt khác, còn có một chuyện…”


“Chuyện gì?”


Lục Triều Dương thấy dáng vẻ Tô Lân

kia muốn nói lại thôi thì nhíu mày hỏi.


“Là chuyện của tập đoàn Bùi Thị.”


Tô Lân do dự vài giây tiếp tục nói:

‘Hiện tại tập đoàn Bùi Thị đang đứng

trước tình trạng không xoay được vòng

vốn. Ban đầu bọn họ tìm góp vốn khắp nơi

gặp phải khó khăn, nếu đoán không nhầm

thì sợ là Bùi Thị sẽ phá sản. Nhưng buổi

chiều tôi nhận được tin tức đáng tin cậy,

hình như tập đoàn Đường Thị đồng ý chỉ

tiền cho tập đoàn Bùi Thị, giúp bọn họ xóa

bỏ khủng hoảng.”


“Cái gì?”


Đường Ngọc Sở nghe vậy, sắc mặt lập

tức thay đổi: “Không thể nào! Tập đoàn

Đường Thị muốn góp vốn thì phải được

toàn bộ hội đồng quản trị đồng ý, trong đó

bao gồm người có quyền quyết định cao

nhất cũng chính là ba tôi. Nhưng buổi

chiều ba tôi nhập viện, còn chưa biết sống

chết, sao có thể quyết định chuyện này

được!”

Lục Triều Dương nhíu mày lại: “Sao lại

thế này?”


_Tôi cũng không biết rõ tình hình cụ

thể, dù sao đó là bí mật của Đường Thị,

nhưng có thể chắc chắn nội bộ Đường Thị

đã đưa ra quyết định này. Mà làm cho

người khác cảm thấy kỳ lạ là trước đó tập

đoàn Bùi Thị cũng từng xin tập đoàn

Đường Thị giúp đỡ, nhưng rõ ràng đã bị từ

chối, hiện tại Đường Thị lại đồng ý…”


Tô Lân nói đến chuyện này thì vẻ mặt

cũng cứng lại, dù sao chuyện này liên

quan đến Đường Ngọc Sở, mà một khi liên

quan dến vợ của tổng giám đốc thì tổng


giám dốc tuyệt dối không khoanh tay

đứng nhìn.


Tô Lân làm trợ lý cho Lục Triều Dương

nên biết rõ chuyện này không thể qua loa,

nếu không tổng giám đốc nổi bão, vậy thì

vô cùng đáng sợ.


Lục Triều Dương híp mắt, đáy mắt lóe

lên ánh sáng nhìn xa trông trộng: “Chủ

tịch Đường Thị vừa ngã xuống, nội bộ lập

tức xuất hiện biến động như thế, chắc


chăn không phải là trùng hợp.”


Đường Ngọc Sở không nói chuyện, sắc

mặt lại trầm xuống.


Tuy rằng nói cô là người thừa kế tập

đoàn Đường Thị nhưng mấy năm nay cô

cũng chưa bao giờ nhúng tay vào chuyện

của tập đoàn Đường Thị, nhưng không có

nghĩa là cô không hiểu tình hình nội bộ.


Người quản lý chủ yếu tập đoàn

Đường Thị là ba cô, còn có một số người

không có quan hệ họ hàng với nhà họ n

Đường, còn mấy ông già cổ đông kia, nếu l

có quyết định gì cũng đều tham dự. =

Cho nên chuyện này giống như bồi

thường tiền, giúp đỡ tập đoàn Bùi Thị sắp

phá sản, Đường Ngọc Sở nghĩ thế nào

cũng cảm thấy không có khả năng.


Còn ba cô vất vả cực khổ sáng lập tập

đoàn Đường Thị, càng không thể đẩy toàn

bộ công ty vào chỗ chết.


Đường Ngọc Sở nghĩ như vậy thì trong

đầu không được nghĩ đến Cố Ngọc Lam.


Buổi chiều ở cửa phòng cấp cứu, Cảm

giác không đúng lắm.


“Tô Lân, tôi có việc nhờ anh.”


Đường Ngọc Sở im lặng một lúc, sắc


mặt nghiêm túc nói với Tô Lân.


Tô Lân nghe vậy, vội vàng cung kính

nói: ‘Bà chủ có chuyện gì cứ nói.”


“Mấy ngày nay, anh giúp tôi theo dõi

tình hình nội bộ Đường Thị, tôi tin anh có

thể làm được, ba tôi ngã xuống, công ty ở

trong trạng thái không chủ, tôi không có

tỉnh thần và sức lực cho nên cần phải có

người giúp tôi theo dõi, bao gồm cả tập

lÑ đoàn Bùi Thị, Nhất là Bùi Hằng Phúc, còn

có Cố Ngọc Lam!”


“Bà chủ yên tâm, những việc này giao

cho tôi.”


Tô Lân cũng biết được tính nghiêm

trọng của sự việc, lập tức liền gật đầu

đồng ý.


Đường Ngọc Sở gật đầu, lại dặn dò

mấy câu, sau đó Tô Lân chào tạm biệt rời

đi.


Nhưng anh ta vừa đi tới cửa, Lục Triều

Dương đi theo sau lưng.


“Tổng giám đốc, còn có gì dặn dò?”


Tô Lân cẩn thận nhìn phòng nghỉ, anh

ta biết Lục Triều Dương chắc chắn còn có

việc muốn nói với mình.


Sắc mặt Lục Triều Dương hơi trầm

xuống, lông mày có một khí thế không

giận mà uy: “Chuyện ba của bà chủ xảy ra

chuyện có chút kỳ lạ, cậu đi điều tra hành

động của Cố Ngọc Lam và Triệu Uyển

Nhan trong tháng này, phải rõ ràng tỉ mỉ,


không được bỏ sót.”


“Tổng giám đốc nghỉ ngờ…2”


Lông mày Tô Lân nhảy dựng lên, trong

lòng kinh ngạc.


“Không phải nghi ngờ mà là chắc

chắn!”


Sác mặt Lục Triều Dương lạnh lẽo, đôi

mắt đen nhánh hiện lên sự nhìn xa trông

rộng: “Tháng trước ba cô ấy vừa vào bệnh

viện kiểm tra sức khoẻ, cơ thể rất khỏe

mạnh, đột nhiên xảy ra chuyện thì vô cùng


kỳ lạ. Cố Ngọc Lam và Triệu Uyển Nhan

vần luôn mơ ước tài sản nhà họ Đường, vì

thế bọn họ không từ thủ đoạn cũng nằm

trong dự đoán.”


“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ mau chóng điều

tra.”


Tô Lân lập tức nhận lệnh, trong lòng

không nhịn được lắc đầu với hai mẹ con

Triệu Uyển Nhan, đúng là độc nhất là lòng

dạ đàn bà, rơi vào tay tổng giám đốc nhà

anh ta cũng coi như xui xẻo.


Trong lòng Tô Lân thắp nhang cho bọn

họ, thuận tiện nói xứng đáng.


“Mặt khác, bà chủ là người thừa kế tập

đoàn Đường Thị, nhà họ Đường chắc chắn

có hợp đồng liên quan đến quyền thừa kế,

cho nên tôi hy vọng hiện tại tài sản thuộc

về bà chủ thế nào thì sau này cũng phải

như thế. Không ai được phép đụng vào đồ

của cô ấy, cậu hiểu không?”


Lục Triều Dương nói đến đây thì trên

mặt lướt qua tia sắc bén.


Tô Lân vừa nghe đã hiểu, vội vàng gật

đầu nói: “Tôi hiểu rồi.”


Đường Tùng nằm viện làm cho tâm

trạng của Đường Ngọc Sở có chút nặng

nê. Nhưng cũng may Lục Triều Dương vẫn

luôn ở bên cạnh nên khiến cô cảm giác

yên tâm hơn.


Đêm đó, sau khi Tô Lân rời đi không

lâu, Triệu Uyển Nhan cũng tới một chuyến.

Trước mặt Đường Ngọc Sở, người phụ


nữ kia diễn xuất rất giỏi, đầu tiên giả vờ

đau lòng một chút, sau đó giả bộ nói ông

ấy cũng lớn tuổi, cả ngày bận rộn, không

hề nghỉ ngơi.


Đường Ngọc Sở nghe xong thì cũng

không có cảm giác gì, dù sao lời nói của

người phụ nữ này có mấy phần quan tâm

thật sự, ai cũng không biết được.


Hơn nữa, làm cho cô áy náy trong lòng

là ba Đường xảy ra chuyện chắc chắn có

liên quan đến hai mẹ con bọn họ, bởi vậy

ở trong mắt cô thì sự quan tâm của bà ta

càng thêm dối trá.


Triệu Uyển Nhan tự nhiên cũng biết

Đường Ngọc Sở không thích mình, cho


nên cũng không ở lâu, nhanh chóng rời đi.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom