• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

New Thiên Tài Tiên Đạo (1 Viewer)

  • Chương 46-50

Chương 46 Phá cửu đạo chân ngôn

- Lâm Minh gặp nguy hiểm, hắn chỉ là một tiểu tử bình dân, khẳng định sẽ không có võ kỹ nào, lấy cái gì để đỡ “Cửu Đạo Chân Ngôn” đây?

Trên luận võ tràng, Lâm Minh nhìn phù văn màu xanh trên thân kiếm Vương Nghiễn Phong, hai mắt sáng quắc, trước khi tập luyện Minh Văn thuật, đầu tiên cần phải tu luyện pháp quyết linh hồn, ngưng tụ khống chế linh hồn lực, Lâm Minh tu luyện pháp quyết linh hồn đỉnh cao “Thái Nhất Linh Hồn quyết”, bằng vào thứ này, Lâm Minh cực kỳ mẫn cảm với chân nguyên lưu động trong bảo khí, chỉ cần một ý niệm trong linh hồn kéo dài ra, thì có thể nắm được rất rõ ràng.

- Võ kỹ của tên Vương Nghiễn Phong này, tuy rằng ta có thể cảm nhận đượcta cũng không quá hiểu biết về võ kỹ, căn bản không biết sơ hở ở chỗ nào, tuy nhiên nếu nói về Minh Văn thuật và bảo khí, toàn bộ Thiên Vận quốc này e rằng cũng không có người nào hiểu rõ hơn ta, ta có thể tìm ra chỗ chân nguyên trong bảo khí lưu động không lưu loát...

Lâm Minh đang suy tư, mà đúng lúc này, Vương Nghiễn Phong đã cầm trường kiếm vọt lên, hắn sử dụng võ học gia truyền “Cửu Đạo Chân Ngôn”, dự định trong vòng vài chiêu sẽ giải quyết Lâm Minh, dùng nó để lập uy.

Chân nguyên dồn hết vào trong trường kiếm, phát ra tiếng rít bén nhọn, đây là chỗ tốt của bảo khí, một khi dồn hết chân nguyên vào, có thể đề cao khí thế và uy lực của chiêu thức lên rất nhiều, đối mặt với uy thế cỡ này, võ giả mà không có bảo khí thường thường sinh ra cảm giác không đủ sức chống lại, bởi vì nếu bọn họ dùng binh khí đón đỡ, thì rất có thể sẽ khiến cho binh khí bị chặt đứt!

- Lâm Minh, nhận lấy cái chết!

Vương Nghiễn Phong hét to một tiếng, luồng sáng xanh trên chín đạo phù văn nở rộ trong nháy mắt, trường kiếm với thế như chẻ tre, chém về phía bả vai Lâm Minh, ánh mắt Lâm Minh ngưng lại, hai chân đạp mạnh lên mặt đất, thân thể giống như một tia chớp lóe ra.

Ầm...

Một kiếm của Vương Nghiễn Phong chém lên mặt đất, các đốm lửa văng ra khắp nơi! Mặt đất được lót đá này đã được trận pháp gia trì, cứng rắn như sắt, nhưng vẫn bị Vương Nghiễn Phong chém ra một cái rãnh dài nửa xích, có thể thấy một kích này có uy lực lớn cỡ nào.

Một kích không trúng, Vương Nghiễn Phong vẫn không có chút chán nản nào, mà ngược lại còn cười ha hả:

- Lâm Minh, ngươi định so tốc độ với ta hay sao? Không thể tưởng được chẳng những ngươi có trời sinh thần lực, mà tốc độ cũng nhanh, đáng tiếc! Ngươi lại không biết võ kỹ thân pháp!

- Luận tốc độ, ngươi há có thể so được với ta!

Vương Nghiễn Phong bước chân lên, thân thể hóa thành một chuỗi tàn ảnh mơ hồ.

- Thất Tuyệt bộ! Võ kỹ thân pháp của Vương gia!

- Đây là một trong tuyệt học gia truyền của Vương gia, trong vòng bảy bước, xuất quỷ nhập thần, tốc độ vượt qua cả quỷ thần, đại thế gia đúng là làm cho người ta phải đố kị mà!

- Vũ khí bị áp chế, võ kỹ bị áp chế, thân pháp cũng không bằng, trận chiến này còn đánh như thế nào nữa?

Khi mọi người đang bàn luận, Vương Nghiễn Phong đã liên tục bước ra bảy bước, trong nháy mắt đã xuất hiện bên cạnh Lâm Minh, luồng sáng xanh từ chín đạo phù văn trên bảo khí sáng lên, một kiếm chém về phía cánh tay Lâm Minh!

Giao chiến trong Thất Huyền võ phủ thì không được giết người, nếu không sẽ bị xử phạt, cho nên Vương Nghiễn Phong chém về phía cánh tay Lâm Minh, tuy rằng một kiếm này sẽ không chết người, nhưng lại có thể làm cho cánh tay Lâm Minh cụt từ bả vai, mặc dù có thuốc nối xương nối gân, thì cánh tay này sẽ bị phế đi hơn nửa, về sau tu vi sẽ bị tổn hao nhiều.

Một kiếm rất âm độc!

Khóe miệng Vương Nghiễn Phong nổi lên một nụ cười ác độc, ngươi không phải là thiên tài hay sao? Ta sẽ chặt đứt con đường thiên tài của ngươi, xem ngươi còn dám tranh cái gì với ta nữa. Hắn cực kỳ tự tin với một kiếm này, cũng không nghĩ ra một lý do nào để thất bại cả, nhưng đúng lúc này, Lâm Minh bỗng hét lớn một tiếng, mạnh mẽ xoay người, một quyền được đánh ra!

Một quyền trông có vẻ rất bình thường, mang theo lực lượng gần ba ngàn cân, không chút hoa lệ nào mà đánh ra.

Ầm...

Một quyền này đánh lên giữa thanh kiếm của Vương Nghiễn Phong, đây chính là chỗ mà chân nguyên trong bảo khí lưu chuyển tắc nghẽn mà Lâm Minh vừa phát hiện ra!

Tốc độ của thanh trường kiếm này cực kỳ nhanh, nếu muốn đánh trúng điểm này, độ khó là không thể lường được, nếu không phải Lâm Minh trong mấy năm nay đã vung đao cắt thịt ngàn vạn lần, lưỡi đao thành thạo xuyên qua vô số kẽ hở xương cốt, luyện thành một loại công kích cực kỳ tinh chuẩn, thì cho dù hắn dựa vào cảm giác hiểu biết về Minh Văn thuật thì cũng vô dụng.

Trong nháy mắt kia, Vương Nghiễn Phong chỉ cảm thấy một luồng chân nguyên thô bạo bỗng nhiên truyền đến, cắt đứt năng lượng lưu động trong bảo khí của hắn, nếu ví dụ chân nguyên mà hắn dồn hết vào trong thân kiếm là một con rắn, thì một quyền này giống như một thanh sài đao chém ngay chỗ bảy tấc của con rắn đó!

Làm sao có thể?

Chân nguyên bị kìm hãm, huyết mạch Vương Nghiễn Phong bốc lên, mà ngay khi hắn còn chưa hiểu được tại sao lại như vậy, thì Lâm Minh đã vung một chân lên, đá về phía đầu của Vương Nghiễn Phong.

Mấy năm liên tục khổ luyện với cột thiết thụ, nỗi đau khi dùng Thiết Tuyến thảo để rèn luyện thối pháp, phối hợp với lực lượng khủng bố do “Hỗn Độn Cương Đấu kinh” tu luyện ra, tất cả đều bột phát trong một kích này!

Chân của Lâm Minh giống như một cái đuôi rồng quất xuống, nhưng rốt cuộc Vương Nghiễn Phong vẫn có vài phần bản sự, ngay khi khí huyết đang cuộn trào, hắn vẫn kịp vung tay cản lại một chân của Lâm Minh.

Nhưng khi chân của Lâm Minh đá vào cánh tay của Vương Nghiễn Phong, Vương Nghiễn Phong lập tức cảm thấy giống như có một thanh thiết côn cực to nện lên trên người, đánh cho cánh tay hắn tê rần, gần như mất đi tri giác.

Vương Nghiễn Phong cực kỳ kinh hãi, đây là quái lực gì vậy!

Biến hóa nhanh như chớp này làm cho các trưởng lão đang ngồi thấy kinh hãi, một quyền vừa rồi cũng không phải đơn giản như vậy! Những thí sinh chỉ xem náo nhiệt kia thì không nhìn ra cái gì, nhưng bọn hắn đều là cao thủ cảnh giới Hậu Thiên, tất nhiên đã nắm giữ được huyền bí của một quyền khi nãy!

Tên Lâm Minh này, làm sao có thể làm được điều đó?

Bị luồng lực lượng này đánh văng ra, Vương Nghiễn Phong vừa kịp thở ra một hơi, thì lại phát hiện ra thân thể Lâm Minh trong mắt mình bỗng biến lớn lên.

Không tốt!

- Thất Tuyệt bộ!

Vương Nghiễn Phong chân đạp Thất Tuyệt bộ, thân thể hoàn toàn vi phạm quy tắc vật lý, cứng rắn lướt ngang ra ngoài, tránh thoát một quyền của Lâm Minh, mà trong lúc gấp gáp chuyển hướng này, cộng thêm khí huyết đang cuộn trào khi nãy, Vương Nghiễn Phong đã không khống chế được khí huyết xao động trong cơ thể, khóe miệng tràn ra một tia máu, lúc này Vương Nghiễn Phong đã cực kỳ kinh hãi, lúc trước trong Lung Linh tháp, “Cửu Đạo Chân Ngôn” của hắn bị giảm đi rất nhiều uy lực, bất đắc dĩ mới đồng quy vu tận với hai con hung thú trong tầng thứ tư, nếu có thể dùng bảo khí, thì hắn tự tin rằng mình sẽ thoải mái xông đến tầng thứ năm, thậm chí còn có thể giết chết mấy con hung thú tại đó nữa, nhưng mặc dù mình có thực lực như vậy, mà lại bị Lâm Minh đè ép? Chẳng lẽ lúc đó Lâm Minh còn có thể đại sát tứ phương trong tầng thứ năm hay sao?

Nghĩ tới “Cửu Đạo Chân Ngôn” mà mình vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo lại hoàn toàn bị đánh tan, Vương Nghiễn Phong cảm thấy cực kỳ khuất nhục, nhưng lúc này cũng không phải là lúc tìm cách trả thù, Lâm Minh đã bám theo cực sát, một lần nữa vọt lên! Lần này Lâm Minh dùng đoản đao để công kích!

- Ta chém đứt đao của ngươi!

Bởi vì khi nãy đã dùng hết một luồng chân nguyên, nên hiện tại hắn mới vừa kịp tập hợp được một nửa, Vương Nghiễn Phong căn bản không có thời gian thi triển “Cửu Đạo Chân Ngôn”, chỉ có thể dồn một nửa chân nguyên này vào bảo khí trong tay, dựa vào lực lượng và độ sắc bén của bảo khí để đón lấy công kích của Lâm Minh, hắn đoán rằng, nếu một kiếm này của mình được chém xuống, tất nhiên Lâm Minh sẽ phải thu đao lại, nếu không đao của hắn sẽ bị chém đứt.

Nhưng hắn lại không nghĩ tới, Lâm Minh căn bản không thu đao lại, để mặc cho một kiếm này chém lên trên Dịch Cốt đao!

Keng...

Theo tiếng vang giòn tan phát ra, trong lúc chân nguyên mãnh liệt va chạm, thanh Dịch Cốt đao này bị chém thành vô số mảnh vỡ!

- Uông...

Vương Nghiễn Phong còn chưa kịp giật mình, Lâm Minh đã hét lớn một tiếng, một quyền đánh lên trên đám mảnh vỡ của Dịch Cốt đao kia.

Phốc!

Các mảnh vỡ này giống như ám khí, bắn ra bốn phía!

Một đám ám khí xông tới trong khoảng cách gần như vậy, cho dù Vương Nghiễn Phong có Thất Tuyệt bộ thì cũng không trốn kịp!

- A a a a...!

Vương Nghiễn Phong kêu thảm một tiếng, vai, bụng, đùi của hắn đồng thời bị một mảnh vỡ đánh trúng, máu tươi bắn ra bốn phía, mảnh vỡ còn bắn xuyên qua bả vai của Vương Nghiễn Phong!

Sau đó Lâm Minh không chút khách khí, vung lên một cước đá vào ngực của Vương Nghiễn Phong, Vương Nghiễn Phong phun ra một ngụm máu, xương sườn lập tức bị đánh gãy vài cái, thân thể như diều đứt dây, bay ngược ra ngoài!

- Dừng tay!

Ngay khi Lâm Minh đá bay Vương Nghiễn Phong, Từ trưởng lão giống như một con báo săn, bay lên cao, cái ghế phía sau hắn cũng bị chân nguyên ép thành mảnh vụn.

Từ trưởng lão giống như một cơn gió vọt vào trong luận võ tràng, một tay đỡ lấy Vương Nghiễn Phong đang bị thương không nhẹ, lập tức lấy ra một bình dược cho Vương Nghiễn Phong uống, hắn và phụ thân của Vương Nghiễn Phong là hảo bằng hữu, tất nhiên sẽ chiếu cố con của bạn một chút, hơn nữa Vương Nghiễn Phong bị thương như vậy, hắn cũng thấy khó mà bàn giao.

Sau khi dùng dược vật, sắc mặt Từ trưởng lão âm trầm lại, ngẩng đầu nhìn Lâm Minh:

- Tiểu tử, tuổi còn trẻ, xuống tay lại âm độc như vậy!

Một câu này của Từ trưởng lão được dùng chân nguyên phát ra, từng chữ vang lên như tiếng bi thép rơi xuống đất, cực kỳ khí thế.

Đối mặt với áp lực của một cao thủ Hậu Thiên, ánh mắt Lâm Minh khẽ ngưng trọng, âm thầm vận chuyển “Hỗn Độn Chân Nguyên quyết” để chống đỡ áp lực này, mặt hắn không chút thay đổi, nói:

- Ngươi nói ta ác độc, như vậy thì cái gì mới là không ác độc? Có phải khi nãy Vương Nghiễn Phong muốn chém cụt cánh tay của ta, ta nên vươn tay ra cho hắn chém ư? Nếu một quyền kia của ta đánh hụt, thì cánh tay đã bị chặt đứt, ngươi cũng đi lên nói Vương Nghiễn Phong ác độc hay sao?

- Tốt! Ngươi còn dám tranh luận sao?

Từ trưởng lão đột nhiên bước về phía trước một bước, trên thân phát ra một luồng sát khí, luồng sát khí này làm cho người ta có cảm giác Từ trưởng lão giống như một con mãnh hổ chực vồ người, bất cứ lúc nào cũng có thể xông lên...
Chương 47 Hai viên đan dược cực phẩm

Người thường dù chỉ nhìn thấy con hổ dữ bị xích nằm cách mình gang tấc cũng đã cảm thấy ức chế, huống chi là Từ trưởng lão có thể phát động công kích bất cứ lúc nào. Nhưng mà Lâm Minh vẫn không toát ra một chút sợ hãi, tuy rằng thực lực Từ trưởng lão vượt xa hắn không biết bao nhiêu lần, nhưng Lâm Minh đã gặp các đại năng dời núi lấp biển, lên trời xuống đất trong ảo giác Ma Phương nhiều lắm, so với những người đó, Từ trưởng lão chỉ là đồ con kiến mà thôi. Ngay cả con kiến mà mình cũng sợ, vậy còn có tư cách gì theo đuổi đỉnh cao võ đạo?

Phát hiện khí thế cùng sát khí của mình không chút đè ép được Lâm Minh, Từ trưởng lão có chút nổi giận, hắn đang muốn bước lên, lúc này một cái bóng lóe lên, xuất hiện như quỷ mị trước người Từ trưởng lão.

- Từ Phong Nguyên, ngươi định ra tay khi dễ hậu bối hay sao? Đúng là phong phạm cao thủ mà.

Là đối đầu với Từ trưởng lão, Tôn Ti Phiền tự nhiên sẽ không cho hắn được như ý, hắn nhấc chân đi tới trước người Lâm Minh.

Có một trưởng lão đứng trước mặt mình, áp lực lên người Lâm Minh bỗng giảm mạnh.

Từ khi Vương Nghiễn Phong liên tục sử dụng võ kỹ cao đẳng, như sắp đánh bại Lâm Minh, đến khi tình hình bỗng nhiên biến đổi, Lâm Minh trọng thương Vương Nghiễn Phong, lại đến giờ hai đại trưởng lão xuất hiện trên đài luận võ, kỳ thật chỉ qua một đoạn thời gian rất ngắn. Lúc này các thí sinh vây xem dưới đài mới phản ứng lại, tiếng hít hơi lạnh không ngừng vang vào tai.

Lâm Minh này, hoàn toàn là biến thái!

Tuy nhiên hắn đồng thời đắc tội Vương Nghiễn Phong và Từ trưởng lão, chỉ sợ những ngày về sau sẽ không dễ chịu.

Ở trong này đa số đều xuất thân bình dân, ngược lại có cảm giác đồng tình và bất bình thay cho Lâm Minh. Dù sao xuất thân giống nhau, có những người trong bọn họ có thiên phú rất tốt, lại chịu thiệt thòi trước những con cháu quý tộc nắm giữ nhiều tài nguyên.

Nhìn thấy Tôn Ti Phiền đi lên, Từ trưởng lão hừ lạnh một tiếng, phất tay áo, trực tiếp cuốn lấy Vương Nghiễn Phong trọng thương muốn bước đi, đúng lúc này, Lâm Minh nói:

- Từ trưởng lão, xin dừng bước.

- Hử?

Từ Phong Nguyên nhướng mày, không ngờ tới Lâm Minh còn có gan gọi mình, thí sinh bình thường thấy trưởng lão Thất Huyền võ phủ, cao thủ Hậu Thiên chân chính, ai mà không khúm núm ngoan ngoãn. Lâm Minh này bị khí thế của mình đè ép, lại còn dám gọi mình lại, lá gan thật là đủ lớn mà. Hắn lạnh lùng nói:

- Ngươi còn muốn nói gì?

- Trước khi ta và Vương Nghiễn Phong so đấu từng có đánh cược, một khi ta thắng, chẳng những giữ được hạng nhất, còn có thể nhận được một miếng Kim Xà Xích Đảm Hoàn. Bây giờ Từ trưởng lão muốn đưa Vương Nghiễn Phong đi, như vậy lát nữa phát phần thưởng ra, ta nghĩ, mình có thể trực tiếp nhận một phần này được chứ.

Lâm Minh không nhanh không vội nói những lời này, loại chuyện này phải nói cho rõ ràng, bằng không Vương Nghiễn Phong vừa đi, nếu phần thưởng bị giữ lại không phát, đến lúc đó mất đi mọi người ở đây làm chứng, chỉ sợ mình không lấy được Kim Xà Xích Đảm Hoàn nữa.

Vương Nghiễn Phong vốn không có hôn mê, chỉ là mất hết thể diện, không muốn tỉnh lại, bây giờ nghe Lâm Minh nói những lời này, thiếu chút phun máu. Kim Xà Xích Đảm Hoàn quý giá cỡ nào, Vương gia quả thật là thế gia ở Nhạc Lộc thành, nội tình thâm hậu, có vô số vàng bạc, nhưng Kim Xà Xích Đảm Hoàn này không phải là thứ có tiền sẽ mua được. Hơn nữa mấy năm nay Vương Nghiễn Phong dùng nhiều tài nguyên như vậy, trưởng lão hội đã sớm có lời phê bình, nếu như tổn thất Kim Xà Xích Đảm Hoàn, quả thật là đả kích nghiêm trọng đối với Vương Nghiễn Phong.

“Đáng chết!”.

Trong lòng Vương Nghiễn Phong mắng, oán độc nhìn Lâm Minh, nhưng lời đã nói ra như nước đổ bỏ, ở trước mặt nhiều người như thế, hắn không thể đổi ý được.

Hắn rít qua kẽ răng:

- Kim Xà Xích Đảm Hoàn là của ngươi, hy vọng ngươi có phúc tiêu thụ được nó, đừng có ăn xong không chịu nổi tẩy cân phạt tủy, kết quả gân mạch đứt đoạn mà chết!

Lời Vương Nghiễn Phong nói mang theo uy hiếp trắng trợn, Lâm Minh tự nhiên là nghe ra được.

“Đến bây giờ ta thật là đắc tội không ít người, Chu Viêm, Vương Nghĩa Cao, Vương Nghiễn Phong, những người này đều xuất thân thế gia, bản thân Chu Viêm cùng Vương Nghiễn Phong cũng là võ giả thiên tài. Vương Nghĩa Cao trải qua chuyện lần trước, có lẽ là hoàn toàn sợ, không gây ra sóng gió gì được. Tuy nhiên, Chu Viêm cùng Vương Nghiễn Phong, ngày sau rất có thể sẽ tìm cơ hội trả thù lúc ta tiến vào học ở Thất Huyền võ phủ. Đáng tiếc, ta lại không có khả năng đoạn tuyệt hậu họa này”.

“Đắc tội người lại không giải quyết sạch, đây là tối kị. Nhưng bọn họ tới gây chuyện với ta, ta cũng không thể nào nén giận mặc cho người cắt xé, bằng không lòng võ đạo cùng nhuệ khí của ta cũng sẽ bị hao mòn hết”.

“Như vậy ta chỉ có thể đón đỡ, trước tiên quan trọng nhất là nâng cao thực lực của mình, bây giờ ta khẳng định không phải đối thủ của Chu Viêm, đừng nói là Chu Viêm, chính là trước đó ta cũng coi thường Vương Nghiễn Phong người này, vốn tưởng ta có thể giết hai con hung thú ở tầng năm Lung Linh tháp, thực lực chắc cú vượt qua người này, không ngờ hắn phối hợp bảo khí sử dụng võ kỹ gia truyền, chiến lực tăng cường nhiều như thế. Nếu không phải ta có thể nhìn ra chỗ chân nguyên lưu chuyển không ổn trên bảo khí, vậy còn chưa chắc có thể thắng được, có lẽ ta cũng nên đi mua một món bảo khí”.

Trong nháy mắt Lâm Minh nghĩ tới rất nhiều thứ, ngày mai hắn sẽ chính thức tiến vào Thất Huyền võ phủ, đương nhiên cũng sẽ chống lại Chu Viêm. Nửa năm trước Chu Viêm có thể dựa vào tu vi Luyện Thể tầng ba đỉnh phong liền tiến vào Thiên Chi phủ tập hợp thiên tài, tất nhiên thực lực có chỗ hơn người, Lâm Minh sẽ không khinh địch.

Đợi Từ trưởng lão đi rồi, Tôn Ti Phiền liếc nhìn Lâm Minh thật sau, trong ánh mắt có vẻ kinh ngạc khó tin.

Nếu như chiến đấu vừa rồi, Lâm Minh vận dụng võ kỹ hoa lệ đánh bại Vương Nghiễn Phong thì hắn cũng sẽ không kinh ngạc như vậy, nhưng cố tình hắn chỉ sử dụng quyền cước bình thường, lại còn đánh một quyền vừa đúng lên thân kiếm, rõ ràng có cảm giác đánh rắn đánh dập đầu, trực tiếp cắt đứt chân nguyên của Vương Nghiễn Phong!

Muốn làm được điểm này, phải có sức phán đoán cực kỳ sắc bén, cùng ra tay cực kỳ chính xác, chỉ là một quyền đánh vào một điểm đặc biệt trên trường kiếm đang vung cực nhanh, độ khó này không thua gì tay không bắt mũi tên.

Nếu nói như vậy còn có thể dựa vào luyện công cơ bản vững chắc mà luyện ra, có thể giải thích, như vậy Lâm Minh này làm sao có thể tìm được chỗ nhược điểm chân nguyên lưu động của Vương Nghiễn Phong, cái này không giải thích rõ được.

Nó cần có lực cảm giác linh hồn mạnh mẽ và kinh nghiệm cực kỳ phong phú.

Hơn nữa kinh nghiệm này phải tích lũy trong thực chiến, tiểu tử này mới mười lăm tuổi, không thể nào có loại kinh nghiệm này, như vậy không lẽ là thiên phú?

Có những võ giả là thiên tài về mặt kỹ xảo chiến đấu, bọn họ dựa vào trực giác cùng ngộ tính như yêu nghiệt, trên chiến trường gặp chiêu phá chiêu, võ kỹ vốn hoa lệ ở trong mắt bọn họ lại chồng chất sơ hở. Ngươi căn bản không thể biết kiếm của bọn họ làm sao lại xuất hiện trước mặt ngươi, người như thế rất là đáng sợ.

Không lẽ... Lâm Minh cũng là loại thiên tài này?

Như vậy có chút quá đáng...

Tôn trưởng lão ngẫm nghĩ, nói với Lâm Minh:

- Ngươi đi theo ta.

- A?

Lâm Minh phát hiện phương hướng Tôn trưởng lão đi không phải là chỗ lĩnh thưởng, trong lòng có chút nghi ngờ.

- Lâm Minh, ngươi theo ta đi kiểm tra thiên phú linh hồn của ngươi.

- Lung Linh tháp đến tầng thứ năm, đồng thời đánh bại Vương Nghiễn Phong...

Ở tĩnh thất lót đá xanh, Chu Viêm đứng trước một cọc gỗ thiết thụ, để trần thân trên, lộ ra thân thể rắn chắc. Ở bên cạnh Chu Viêm có một lão bộc dáng người gầy gò, lão bộc đứng đó nhìn như yếu ớt, nhưng hít thở đều đều, hơi thở kéo dài, đây là dấu hiệu Luyện Thể tầng ba Luyện Tạng đại thành mới có.

Người hầu dưới tay Chu Viêm chênh lệch xa vạn dặm so với người hầu của Vương Nghĩa Cao, chẳng những là vì Chu gia là hoàng thân quốc thích, thế lực lớn hơn, đồng thời cũng vì địa vị trong gia tộc của Chu Viêm, vượt xa không thể đi so sánh với tên nhị thế tổ Vương Nghĩa Cao.

Tuy rằng Chu Viêm không đến sân xem cuộc thi của Lâm Minh, nhưng vẫn bảo lão bộc chú ý tình huống cuộc thi. Cho nên hôm nay tỷ thí giữa Lâm Minh và Vương Nghiễn Phong kết thúc, lão bộc liền đến đây báo cáo tình huống.

- Tiểu tạp chủng này, không ngờ che giấu sâu như vậy!

Ầm!

Chu Viêm bỗng đánh ra một quyền, trực tiếp đánh gãy cọc gỗ thiết thụ. Thiết thụ vốn đã vô cùng rắn chắc, mà loại cọc gỗ này còn ngâm nước thuốc, càng cứng cỏi gấp mấy lần thiết thụ bình thường, lại bị Chu Viêm một quyền đánh gãy, có thể thấy được lực lượng của một quyền này.

Tuyệt đối là trên bốn ngàn cân! Tuy rằng kém hơn Lăng Sâm một chút, nhưng cũng không kém nhiều.

- Tuy rằng Vương Nghiễn Phong ngông cuồng một chút, nhưng vẫn còn có chút bản lĩnh. Theo ta được biết, hắn đã luyện “Cửu Đạo Chân Ngôn” tới mức cửu phù thanh quang, cộng thêm thân pháp Thất Tuyệt bộ, nhưng vẫn thua Lâm Minh? Chẳng lẽ Lâm Minh cũng biết võ kỹ?

Lão bộc kia nói:

- Thiếu gia, Lâm Minh kia không biết võ kỹ, đều dùng công phu quyền cước, ra quyền, ra cước, đi thẳng tới thẳng, không có hoa hòe gì.

- Cái gì? Vậy làm sao có thể thắng được?

Chu Viêm cảm thấy không thể tin nổi.

- Lão nô mắt kém, cũng không biết Lâm Minh này sử dụng thủ đoạn gì, kết quả phá đi “Cửu Đạo Chân Ngôn” của Vương thiếu, sau đó một chiêu chiếm thượng phong, truy đuổi tận cùng, một hơi đánh bại Vương thiếu, không chừa một chút cơ hội nào.

- Phá đi “Cửu Đạo Chân Ngôn”?

Chu Viêm ngẩn người, mỗi một loại võ kỹ đều có nhược điểm, nhưng không phải nói phá là phá. Lâm Minh là con cháu dòng thứ Lâm gia, xuất thân hèn mọn, không thể nào hiểu nhiều về võ kỹ, không có kinh nghiệm, làm sao có thể biết phá chiêu?

Chẳng lẽ võ bừa?

Chu Viêm cảm thấy không thể giải thích được, lúc này, lão bộc lại nói:

- Thiếu gia, lão nô phát hiện chân nguyên trên người Lâm Minh hết sức tinh thuần, không giống như võ giả Luyện Thể tầng hai bình thường.

Chu Viêm nói:

- Điều này thì ta đã sớm biết, không có gì kỳ quái, có thể là tiểu tử này ăn thiên tài địa bảo gì đó, cộng thêm chăm chỉ khổ luyện, ăn may mà thôi.

- Bởi vì có kỳ ngộ, thực lực đột nhiên tăng vọt một mảng lớn, sau đó vì thiên phú bản thân không được, chậm rãi liền bị bỏ lại, loại ví dụ này cũng có không ít. Lâm Minh này cũng sẽ là một kẻ trong đó, chỉ là tiểu tử này thật là chướng mắt...

Chu Viêm chậm rãi xiết nắm tay, hắn không chút để ý lời Lâm Minh từng nói muốn đuổi kịp mình, hắn cũng không thể nào đưa một tiểu tử nhỏ hơn mình hai tuổi, tư chất thấp kém trở thành đối thủ cạnh tranh của mình, chỉ là vì nguyên nhân Lan Vân Nguyệt, Chu Viêm nhìn thấy Lâm Minh liền cảm thấy chướng mắt.
Chương 48 Thiên phú linh hồn của Lâm Minh

- Thí nghiệm thiên phú linh hồn ư...

Lâm Minh nhìn bia đá trắc hồn trước mặt, hình dạng bia đá trắc hồn gần giống bia đá trắc lực, chỉ là màu sắc khác nhau. Bia đá trắc lực là màu đen, còn bia đá trắc hồn lại màu đỏ, màu đỏ tươi giống như máu vậy.

Lâm Minh trở thành con cháu Lâm gia, sinh ra không lâu liền kiểm tra thiên phú linh hồn và thiên phú tu võ, toàn bộ là tam phẩm trung đẳng, thiên phú này coi như không tệ. Nếu như Lâm Minh sinh ở dòng chính thì đáng để Lâm gia bồi dưỡng một phen, đáng tiếc Lâm Minh là dòng thứ, thiên phú này còn không đủ để Lâm Minh được đặc cách tuyển chọn vào dòng chính.

Đối với một đứa nhỏ mà nói, thiên phú linh hồn và thiên phú tu võ thì quan trọng hơn là thiên phú tu võ, nó liên quan tới thành tựu võ đạo cả đời.

Về phần thiên phú linh hồn thì không quá quan trọng, thiên phú này chủ yếu liên quan tới những chức nghiệp cần linh hồn lực như Luyện Dược sư, Minh Văn sư, Luyện Khí sư... Bình thường mà nói, trừ khi là thiên phú linh hồn quá mức ưu tú, ví dụ như tứ phẩm thượng đẳng, thậm chí là ngũ phẩm, gia tộc mới sẽ tiêu tốn số lượng lớn tiền tài bồi dưỡng loại thiên tài này trở thành chức nghiệp đặc thù như Minh Văn sư hay Luyện Dược sư, thiên phú bậc thấp bình thường đều sẽ bị bỏ qua.

Tuy nhiên Lâm Minh lại biết, thiên phú linh hồn có thể nói là hoàn toàn vô dụng trong giai đoạn Luyện Thể, nhưng sau khi đến Tiên Thiên lại bắt đầu từ từ hữu dụng, bởi vì sau Tiên Thiên, sẽ bắt đầu tu linh hồn.

Ở Thiên Vận quốc, đại đa số võ giả cấp thấp hoàn toàn không biết sử dụng linh hồn lực.

Tuy nhiên một ít cao thủ đột phá Ngưng Mạch kỳ, thì sẽ tu luyện một ít pháp quyết linh hồn của Minh Văn sư tu luyện, ngưng tụ linh hồn lực, tra xét một vài thứ. Ví dụ như chân nguyên lưu động trong bảo khí của đối thủ, như vậy có thể hiểu rõ nhìn thấu nhược điểm trong chiêu thức của đối thủ.

Cho nên Tôn trưởng lão hoài nghi Lâm Minh là một thiên tài về mặt linh hồn lực, cho nên mới dẫn Lâm Minh tới trắc nghiệm.

- Tuy rằng ngươi nói đã kiểm tra thiên phú linh hồn lúc còn ở gia tộc, tuy nhiên ta cảm thấy nên kiểm tra lại thì hơn. Thiên phú linh hồn này trước giờ không được coi trọng, có đôi khi chỉ là hình thức, cộng thêm bia đá các ngươi sử dụng chưa chắc là chính xác, rất có thể sẽ kiểm tra nhầm.

Tôn trưởng lão nói xong, đặt một khối Chân Nguyên thạch nho nhỏ vào giữa pháp trận bia đá trắc hồn. Tuy rằng thoạt nhìn bia đá trắc hồn tương tự bia đá trắc lực, nhưng mà giá trị chế tạo lại cao hơn cả khúc, loại Chân Nguyên thạch khởi động nó cũng là vật tiêu hao có giá rất cao.

Lâm Minh đặt tay lên bia đá trắc hồn, pháp trận nháy mắt phát động, trong đầu hắn thấy được vô số ảo giác, giống như thế giới trong kính vạn hoa, sau đó hắn cảm thấy những cơn đau đớn từ sâu trong linh hồn, loại cảm giác này kéo dài khoảng vài chục nhịp thở.

Tôn trưởng lão nói:

- Kiểm tra ra.

Lâm Minh mở mắt ra, nhìn thấy cột sáng trên bia đá trắc hồn đã kéo thẳng tới vạch thứ tư, vượt qua vạch thứ tư khoảng một phần ba.

Thiên phú tứ phẩm sơ đẳng?

Lâm Minh ngây ngốc một hồi, trước đó mình kiểm tra rõ ràng là tam phẩm trung đẳng, sao mà khi không lại tăng cao như vậy?

Đúng như Tôn trưởng lão nói, là trước đó kiểm tra sai lầm?

Chẳng lẽ...

Trong lòng Lâm Minh bỗng trào ra một ý niệm.

Không lẽ thiên phú thay đổi có liên quan tới Ma Phương?

Là mình cắn nuốt linh hồn vô chủ kia, thiên phú linh hồn của mình từ tam phẩm trung đẳng tăng lên tới tứ phẩm sơ đẳng?

Lâm Minh hoàn toàn không biết gì về linh hồn, nhưng hắn biết rõ, trong tri thức ở Thiên Diễn đại lục, thiên phú là không thể thay đổi!

Bất kể thiên phú tu võ hay là thiên phú linh hồn, từ sau khi sinh ra sẽ không thay đổi, chưa từng nghe qua có thiên tài địa bảo gì thay đổi thiên phú.

Về phần trí nhớ của đại năng kia cũng không có, tuy nhiên vì trí nhớ của đại năng vốn đã khiếm khuyết không đầy đủ, cho nên Lâm Minh cũng không dám khẳng định.

Có lẽ quả thật là kiểm tra sai, nếu cắn nuốt linh hồn có thể nâng cao đẳng cấp thiên phú linh hồn, vậy những tiền bối đại năng sinh hoạt ở Thần Vực sẽ có bản lĩnh làm ra một ít mảnh nhỏ linh hồn mà cắn nuốt, vậy không phải mỗi người đều có thiên phú lục phẩm, bát phẩm rồi sao?

Nghĩ đến đây, Lâm Minh tiềm thức vuốt ngực mình, đó là vị trí của Ma Phương, từ sau khi cắn nuốt một mảnh vỡ trí nhớ lần trước, đến giờ Lâm Minh cũng không thể tiến vào trong ảo cảnh Ma Phương.

Tuy rằng không ôm hy vọng gì, nhưng nếu lần sau mình còn có cơ hội cắn nuốt một mảnh nhỏ linh hồn nữa, nhất định phải kiểm tra xem thiên phú linh hồn có tăng trưởng hay không.

Tôn trưởng lão tự nhiên không biết suy nghĩ của Lâm Minh lúc này, hắn đang cau mày nhìn về phía bia đá trắc hồn, thiên phú tứ phẩm sơ đẳng này rõ ràng không làm hắn hài lòng.

Vốn hắn còn ôm một chút hy vọng, cho rằng có thể Lâm Minh là thiên tài hiếm thấy về mặt linh hồn, ví dụ như ngũ phẩm trở lên, thậm chí là lục phẩm trong truyền thuyết.

Như vậy, Lâm Minh học Minh Văn thuật, Luyện Đan thuật gì đấy sẽ không tốn nhiều sức, đến lúc đó Thất Huyền võ phủ lập tức bồi dưỡng ra Tần Hạnh Hiên cùng Lâm Minh, hai đại thiên tài một võ một hồn, nói không chừng Thất Huyền võ phủ bọn họ sẽ được khen ngợi, sau đó có hy vọng được ban thưởng một ít linh dược gì đấy... Nhưng mà bây giờ, hy vọng này lại tan bến.

Lắc đầu, trong lòng thở dài, Tôn trưởng lão nói với Lâm Minh:

- Đi thôi, ta dẫn ngươi đi lĩnh thưởng.

- Đây là Hồng Kim Long Tủy đan và Kim Xà Xích Đảm Hoàn?

Trở lại chỗ ở Thất Huyền võ phủ chuẩn bị cho mình, Lâm Minh nhìn hai hộp đan dược trên bàn, tâm tình khó tránh khỏi kích động, lần này hắn thu hoạch thật là quá lớn.

Hai viên đan dược này, một viên dùng Long Tủy luyện chế, một viên sử dụng xà đảm Xích Kim Xà trăm năm luyện chế. Hồng Kim Long là hung thú cấp bốn, cường giả Hậu Thiên bình thường cũng không phải đối thủ, về phần Xích Kim Xà trăm năm, tuy rằng chỉ là hung thú cấp ba, nhưng là loại đỉnh cao trong hung thú cấp ba, cộng thêm số lượng cực kỳ ít ỏi, cũng cực khó có được.

Hai viên đan dược này đều là có giá không hàng, căn bản không mua được ở Thiên Vận quốc, dù là hoàng tộc cũng muốn chú ý!

“Ăn hai viên đan dược này, thực lực của mình sẽ tăng cả một mảng lớn, tuy nhiên... Đan dược quý giá như vậy mà trực tiếp ăn thì quá lãng phí, trong trí nhớ của đại năng tiền bối kia, Minh Văn thuật chẳng những có thể dùng để gia tăng uy lực của bảo khí, cũng có thể dùng để gia tăng hiệu quả của đan dược. Không bằng, mình nghiên cứu một chút, luyện chế ra hai tấm Minh Văn phù gia tăng hiệu quả đan dược, dán lên rồi mới sử dụng...”.

Thần Vực truyền thừa vạn năm, bất kể là luyện thể, võ đạo, sử dụng các loại vũ khí, mỗi một loại kỹ năng và pháp trận đều phát triển đến tận cùng, vượt xa Thiên Diễn đại lục, tự nhiên Minh Văn thuật cũng vậy.

Minh Văn thuật Thần Vực chia làm bốn loại, Minh Khí, Minh Dược, Minh Thân, Minh Hồn.

Minh Khí chính là Minh Văn lên bảo khí, là thô thiển nhất.

Minh Dược là Minh Văn lên đan dược, khiến hiệu quả đan dược càng tốt hơn, hoặc là loại trừ tác dụng phụ của đan dược.

Minh Thân là Minh Văn lên tại thân thể, yêu cầu trình độ Minh Văn thuật cực cao, có thể gia tăng tốc độ tu luyện hoặc sức chiến đấu của võ giả trong một thời gian dài.

Minh Hồn là Minh Văn lên linh hồn, đây là cảnh giới cao nhất của Minh Văn thuật. Dù là trong trí nhớ của vị tiền bối đại năng kia cũng trống rỗng về Minh Hồn, có lẽ là khiếm khuyết, có lẽ là ngay cả vị đại năng đó cũng không biết.

Minh Văn thuật Thiên Vận quốc chỉ vẻn vẹn hạn chế ở Minh Khí, hầu hết các Minh Văn đại sư trước giờ cũng không nghĩ tới Minh Văn thuật còn có thể sử dụng ở chỗ khác.

Với cảnh giới của Lâm Minh hiện giờ, Minh Thân cùng Minh Hồn là đừng mơ tới, Minh Dược thì còn có thể nghiên cứu một chút. Tuy nhiên mấy ngày nay vì Lâm Minh bận rộn tu luyện, không đủ thời gian, thứ hai là hắn cũng không có nhiều tài chính để mua tài liệu, cho nên vẫn luôn gác lại.

Lần này nhận được hai viên linh đan Hồng Kim Long Tủy Đan và Kim Xà Xích Đảm Hoàn, tự nhiên phải thừa cơ nghiên cứu nghiêm túc, làm dược lực đạt đến hiệu quả tốt nhất.

Đúng lúc này, Lâm Minh nghe được trên cửa truyền đến tiếng đập như sét đánh, nếu không phải chất lượng cửa ở ký túc xá Thất Huyền võ phủ rất tốt, Lâm Minh còn hoài nghi cánh cửa này sẽ bị đập nát.
Chương 49 Khảo hạch Minh Văn sư

- Minh ca, Minh ca, mở cửa nhanh lên!

Lâm Minh nghe tiếng này liền mỉm cười, là Lâm Tiểu Đông.

- Oa nha! Minh ca, ngươi là thần tượng trong đời ta! Cừ thật, hạng nhất! Ngươi quá dữ dội!

Lâm Tiểu Đông từ đợt thi thứ hai đã không thể vào theo, cho nên cũng không biết một loạt tình huống sau đó của Lâm Minh, chỉ là vừa mới thu được tin tức.

- Ừ, hôm qua ta phát huy không tệ, cộng thêm mấy ngày nay tiến bộ khá lớn, cho nên cầm được hạng nhất.

- Đi đi nào, huynh đệ chúng ta đi uống rượu.

- Ừ, được rồi! Nhưng mà, bây giờ còn chưa đến giờ cơm, chúng ta đi mua chút đồ đã.

Lâm Minh nói rồi, lấy ra tờ giấy, bắt đầu ghi lại tài liệu cần dùng cho Minh Dược phù, trong trí nhớ vị đại năng kia có rất nhiều loại Minh Dược phù, Lâm Minh lựa chọn một loại đơn giản nhất, tên là Linh Dược phù cấp thấp. Loại Linh Dược phù này chỉ có thể sử dụng vào đan dược cấp thấp, đương nhiên, Hồng Kim Long Tủy đan cùng Kim Xà Xích Đảm Hoàn có giá không hàng ở Thiên Vận quốc ở trong mắt vị đại năng kia chỉ có thể coi là “đan dược cấp thấp”.

Bằng năng lực của Lâm Minh hiện giờ, vẽ ra Linh Dược phù cấp thấp đã là cực hạn, hơn nữa rất nhiều tài liệu Linh Dược phù cấp cao, Lâm Minh căn bản chưa nghe qua.

Tuy nhiên, dù là Linh Dược phù cấp thấp, không ít tài liệu trong đó cũng cực kỳ hiếm có.

Lâm Tiểu Đông thấy Lâm Minh viết ra cả một trang giấy, tuy rằng hắn không hiểu Minh Văn thuật, nhưng chỉ nhìn chữ cũng nhận ra mấy loại tài liệu, ví dụ như “máu hung thú cấp bốn”.

- Minh ca, ngươi muốn mua máu hung thú cấp bốn? Không phải chứ!

Nên biết rằng, Hồng Kim Long cũng chỉ là hung thú cấp bốn mà thôi, hung thú cấp bốn tương đương với cao thủ Hậu Thiên, máu của loại hung thú này dù không nói là hoàn toàn không mua được ở Thiên Vận quốc, nhưng tuyệt đối là giá trên trời. Bình thường thứ này đều là từ nước ngoài chuyển đến, một lạng đáng giá ngàn vàng.

Lâm Minh tiếp tục viết xuống, rất nhiều tài liệu làm cho Lâm Tiểu Đông hết hồn, hắn không nhịn được hỏi:

- Minh ca, ngươi có nhiều tiền như vậy không?

Lâm Minh gật đầu:

- Mấy ngày trước Mộc Dịch tiên sinh để kim phiếu mười lăm ngàn lượng vàng ở chỗ ta, nói là về sau có Cường Lực phù, trực tiếp phái người đưa cho ngài ấy là được.

- Mười... Mười lăm ngàn lượng... Trời ạ!

Lâm Tiểu Đông nuốt nước miếng, lần trước là chín ngàn lượng, lần này là mười lăm ngàn lượng, hắn đột nhiên cảm thấy chết lặng, giống như vàng hoàn toàn trở thành những con số.

Muốn nói nơi bán ra đầy đủ tài liệu Minh Văn ở Thiên Vận thành, vậy không phải là Bách Bảo đường, cũng không phải phòng đấu giá, mà là Minh Văn sư công hội ở Thiên Vận thành.

Ở nơi đó, có bán ra những loại tài liệu quý hiếm mà không mua được ở chỗ khác, hơn nữa giá bán còn rẻ hơn nhiều.

- Cái gì? Còn có chuyện tốt như vậy?

Lâm Tiểu Đông nghe được tin này từ Lâm Minh liền cảm thấy khó tin:

- Điều này không thể nào, trừ khi người phụ trách Minh Văn thuật công hội ngu ngốc. Nếu ta là người phụ trách, không lên giá đã không tệ rồi.

Lâm Minh nhún rai, nói:

- Ta cũng chỉ nghe nói thôi.

Vừa rồi bọn họ tốn chút thời gian đi dạo mấy cửa hàng xa hoa và phòng đấu giá nhà nước, quả thật không tìm thấy rất nhiều tài liệu quý hiếm.

- Vậy chúng ta mau đi Minh Văn sư công hội.

- Ừm... Chỉ có thể như vậy.

Lâm Minh hoài nghi mua đồ ở Minh Văn sư công hội phải cần thân phận Minh Văn sư. Thực lực cùng trình độ Minh Văn thuật của hắn ở tình huống không ngang cấp, Lâm Minh không muốn bại lộ thân phận Minh Văn sư, như vậy sẽ dẫn tới rất nhiều rắc rối và nguy hiểm, dù có Mộc Dịch bảo hộ, nhưng Lâm Minh cũng không muốn làm phiền Mộc Dịch quá nhiều.

- Chẳng những cần chứng nhận Minh Văn sư, hơn nữa cần điểm cống hiến mới được mua?

Lâm Minh đi tới Minh Văn sư công hội, nói ra muốn mua những tài liệu quý hiếm này, liền nghe tiểu thư phụ trách tiếp đón trả lời như vậy.

- Ta nói mà, nào có chuyện tốt như vậy!

Lâm Tiểu Đông xòe tay, đây mới là bình thường.

- Cái gì là điểm cống hiến?

Lâm Minh hỏi.

- Hả... Xem ra sư phụ của ngươi không phải Minh Văn sư Thiên Vận quốc này.

Tiểu thư tiếp đón đương nhiên cho rằng Lâm Minh tới mua tài liệu cho sư phụ.

- Điểm cống hiến chính là ghi chép cống hiến của Minh Văn sư đối với Minh Văn sư công hội. Ví dụ như, hoàn thành một số nhiệm vụ mà Minh Văn sư công hội phát ra sẽ nhận được điểm cống hiến, đảm nhiệm một chức vụ nào đó ở Minh Văn sư công hội trong thời gian dài cũng sẽ được điểm cống hiến. Đương nhiên, điểm cống hiến cũng có thể chuyển tặng và giao dịch, có thể lấy được từ tay những Minh Văn sư khác. Còn có không ít phương pháp thu được điểm cống hiến, ngươi có thể đi xem điều lệ của Minh Văn sư công hội, nếu sư phụ của ngươi có ý muốn gia nhập Minh Văn sư công hội, vậy hết sức hoan nghênh.

Minh Văn sư công hội là một tổ chức rời rạc, cộng thêm rất nhiều Minh Văn sư đều là lão già vùihọc vấn, không bước khỏi cửa, nếu không thiết lập một ít chế độ điểm cống hiến gì đó, cảm giác tồn tại của Minh Văn sư công hội sẽ rất yếu ớt, xem chừng căn bản không có mấy Minh Văn sư gia nhập, cho dù là gia nhập, cũng sẽ rất ít tới công hội.

Lâm Minh nhìn sang điều lệ của Minh Văn sư công hội, chỉ cần gia nhập Minh Văn sư công hội, sẽ lập tức có được một trăm điểm cống hiến, ngoài ra còn có các phương pháp thu được điểm cống hiến, bao gồm bán ra tài liệu quý hiếm cho Minh Văn sư công hội cũng sẽ được điểm cống hiến.

- Xì, có tài liệu quý hiếm đương nhiên là để mình dùng, còn cần bán cho Minh Văn sư công hội.

Lâm Tiểu Đông cười nhạt.

Lâm Minh nói:

- Có những tài liệu mà bản thân mình không dùng tới, giữ cũng vô dụng, không bằng bán đi đổi lại một ít thứ mà mình cần dùng. Những phương pháp thu điểm cống hiến này đều không thích hợp với ta, chỉ còn con đường hoàn thành nhiệm vụ có thể thử một chút.

Lâm Minh nói rồi quay sang vị tiểu thư tiếp đón, hỏi:

- Tiểu thư, hoàn thành nhiệm vụ ở nơi nào?

- Hoàn thành nhiệm vụ phải đi đại sảnh nhiệm vụ, tuy nhiên, không có chứng nhận tư cách Minh Văn sư sẽ không thể vào đại sảnh nhiệm vụ. Nếu lão sư ngươi có hứng thú, có thể tự mình đi xem, nếu gia nhập Minh Văn sư công hội, sẽ có rất nhiều phúc lợi.

Tiểu thư tiếp đón nhiệt tình giới thiệu.

Lâm Minh ngẫm nghĩ, nói:

- Minh Văn sư công hội các người có thể giữ bí mật thân phận hội viên hay không?

- Đương nhiên là có, nếu lão sư của ngươi cần chuyện này, chúng ta cam đoan giữ bí mật tất cả tư liệu.

- Ừm, vậy thì tốt, các người khảo hạch thế nào, bây giờ có thể dẫn ta đi tham gia.

- Hả?

Tiểu thư tiếp đón tròn mắt.

Lâm Minh nhún vai, nói:

- Ta chính là Minh Văn sư.

- Ngươi...

Tiểu thư tiếp đón nhìn Lâm Minh từ trên xuống dưới, hỏi:

- Xin hỏi, tuổi của ngươi là...

- Mười lăm.

- Mười lăm tuổi? Hở...

Tiểu thư tiếp đón nghe tuổi này liền hết chỗ nói, nàng đoán thiếu niên trước mặt có thể là có được sư phụ Minh Văn sư lợi hại, hơn nữa cũng có thiên phú nhất định, lấy được không ít thành tích. Nhưng mười lăm tuổi mà muốn trở thành Minh Văn sư thì thật là quá khoa trương, tám mươi năm qua Thiên Vận quốc cũng chỉ ghi lại là mười tám tuổi mà thôi.

Hiện giờ có hy vọng đột phá kỷ lục này, cũng chỉ có phủ nguyên soái Tần Hạnh Hiên cùng Minh Văn sư công hội Uông Vũ Hàm.

- Tiểu huynh đệ, tham gia khảo hạch Minh Văn sư phải tự mình chuẩn bị bảo khí và tài liệu.

Tiểu thư tiếp đón có lòng tốt nhắc nhở, sau khi làm ra Minh Văn phù, chỉ có sử dụng rồi mới có thể nhìn ra được hiệu quả. Bình thường mà nói, Minh Văn sư sơ cấp làm ra Minh Văn phù chỉ có hiệu quả kém cỏi, Minh Văn lên bảo khí là lãng phí cơ hội Minh Văn. Cho dù Minh Văn sư công hội giàu có cũng không chịu nổi tiêu hao như vậy, cho nên người khảo hạch phải tự mang bảo khí và tài liệu, điều này cũng ngăn chặn những Minh Văn sư học đồ gà mờ tới đây khảo hạch lung tung đùa giỡn Minh Văn sư, dù sao một phần tài liệu Minh Văn cũng có giá xa xỉ.

- Ừm, ta biết, ta nghĩ các người có chuẩn bị sẵn bảo khí thực nghiệm phải không, ta có thể bỏ tiền mua.

Lâm Minh nói rồi rút túi lấy ra mấy kim phiếu, toàn là một ngàn lượng.

Thấy Lâm Minh tiện tay rút ra nhiều kim phiếu như thế, tiểu thư tiếp đón có chút kinh ngạc, đây không phải là con số nhỏ, rất nhiều con cháu quý tộc cũng không có bảo khí.

Thấy Lâm Minh không giống đang đùa, tiểu thư tiếp đón nói:

- Ngươi đã cố ý, vậy đi theo ta.

Lâm Minh theo tiểu thư tiếp đón vào trong Minh Văn sư công hội, Lâm Tiểu Đông cũng đi theo, nhìn thấy trên vách tường bên đường có đủ loại phù văn phức tạp, Lâm Tiểu Đông rất là hưng phấn.

Minh Văn sư công hội trang hoàng không xa hoa, nhưng rất là rộng lớn khí thế, vách tượng không có vật trang trí hay tranh vẽ linh tinh, toàn bộ đều là các loại phù văn phức tạp. Mỗi một phù văn đều khắc lên kim loại, tràn đầy cảm xúc, khiến người ta có cảm giác thần bí xa xưa.

- Chính là chỗ này.

Tiểu thư tiếp đón đẩy cửa ra, mời vào.

Nơi này là phòng Minh Văn trong Minh Văn sư công hội, có thể sử dụng để khảo hạch.

- Ừm, cảm ơn.

Lâm Minh đi vào trong, phòng Minh Văn rộng khoảng mười trượng vuông, giữa phòng đặt một bàn đá Minh Văn màu xanh, trên bàn đá đặt đầy tài liệu. Lúc này trên bàn đá có một cô gái mười lăm, mười sáu tuổi đang nhanh chóng vẽ ra phù văn xinh đẹp.

Mười ngón tay thon thả linh hoạt như Tinh Linh, đôi mắt trong veo như nước nhìn mỗi phù văn không chớp mắt, cô gái hoàn toàn tập trung vào trong vẽ, căn bản không chú ý tới Lâm Minh và Lâm Tiểu Đông đã đến, thủ pháp vẽ Minh Văn phù của nàng cực kỳ thuần thục, như nàng đã trở thành nhạc sĩ tài nghệ cao siêu, còn những Minh Văn phù nhảy nhót giữa không trung chính là những âm phù linh động toát ra từ tay nàng.

Ở bên cạnh cô gái còn có một lão nhân, ngồi yên trên ghế thái sư, nhìn như nhắm mắt dưỡng thần, kỳ thật Lâm Minh biết, kỳ thật linh hồn lực của lão nhân này luôn luôn đặt trên người cô gái, mỗi một nét vẽ của cô gái đều nằm trong khống chế của lão nhân.
Chương 50 Minh phật thải liên

“Linh hồn lực thật mạnh”.

Trong lòng Lâm Minh hơi cả kinh, dù là linh hồn lực của Mộc Dịch cũng không cô đọng bằng lão nhân này. Đương nhiên Mộc Dịch chủ tu võ, Minh Văn sư chỉ là nghề phụ, còn lão nhân này có lẽ là Minh Văn sư chuyên nghiệp. Đối với những Minh Văn sư chuyên nghiệp mà nói, tu võ chỉ là vì gia tăng tuổi thọ để bọn họ có thời gian nghiên cứu Minh Văn thuật mà thôi, người như vậy, trình độ Minh Văn thuật hết sức đáng sợ.

Lâm Minh dừng chân nhìn hồi lâu, bỗng phát hiện Lâm Tiểu Đông bên cạnh nhìn chằm chằm cô gái không chớp mắt, bộ dạng như bát giới. Thấy bộ dáng của Lâm Tiểu Đông, Lâm Minh liền đau đầu, dùng khuỷu tay húc Lâm Tiểu Đông một chút, lúc này Lâm Tiểu Đông mới bỗng giật mình hồi thần lại, xấu hổ gãi đầu.

Ngay lúc này, Lâm Minh nhận ra linh hồn lực của cô gái xuất hiện một tia dao động, sau đó Minh Văn phù sáng lạn nhiều tầng trước mặt nàng như dính phải đốm lửa, nổ bùng một cái, hóa thành những tia lửa đủ màu sắc bắn ra tứ tán.

Cô gái ngẩn ngơ, chán nản thở dài:

- Gia gia, con lại thất bại rồi.

Lão nhân vốn nhắm mắt dưỡng thần cũng mở mắt, cười nói:

- Vũ Hàm, con đã làm rất khá, tiếp tục như thế, chừng mấy tháng một năm nữa, còn có thể lấy được chứng nhận Minh Văn sư. Lúc trước gia gia lấy được chứng nhận này đã là mười tám tuổi, con có thể khoảng mười sáu tuổi là được, trễ nhất là mười bảy tuổi.

Cô gái này chính là Uông Vũ Hàm, thiên tài Minh Văn thuật của Minh Văn sư công hội, còn lão nhân bên cạnh cũng là gia gia của nàng, Minh Văn sư công hội hội trưởng Uông Toàn Cơ.

- Vâng... Nhưng mà, con có thể không so bằng Tần Hạnh Hiên, cô ấy còn nhỏ hơn con nửa năm, nhưng thành tích Minh Văn thuật đã ngang bằng với con. Hơn nữa mấy tháng qua, tiến bộ Minh Văn thuật của con rõ ràng giảm đi, không biết là vì nguyên nhân gì.

Thiên tài luôn phải so sánh lẫn nhau, Uông Vũ Hàm tự nhận bất kể thế nào cũng không đuổi kịp Tần Hạnh Hiên trên mặt võ đạo, nhưng Minh Văn thuật là chuyên nghiệp chính của nàng, nàng không muốn thua.

Trong lúc Uông Vũ Hàm và Uông Toàn Cơ nói chuyện, tiểu thư tiếp đón cung kính bước qua, nói:

- Hội trưởng!

- À, có chuyện gì?

Tiểu thư tiếp đón do dự một chút, chỉ vào Lâm Minh nói:

- Thiếu niên này muốn khảo hạch Minh Văn sư.

- Hả?

Uông Toàn Cơ ngẩn ra, có chút kinh ngạc đánh giá Lâm Minh một hồi, chỉ có tu vi Luyện Thể tầng hai, tuổi cũng không quá mười lăm, mười sáu, vậy mà muốn thi Minh Văn sư?

- Ngươi tên là gì? Lớn bao nhiêu rồi?

Uông Toàn Cơ hỏi.

Lâm Minh hơi do dự một chút, hắn không ngờ lão nhân này là hội trưởng Minh Văn sư công hội, thân phận hội trưởng này không có khả năng dòm ngó gì tới mình, chỉ cần không làm lộ ra những kỹ năng Minh Văn Minh Dược, Minh Thân mà Thiên Vận quốc cũng chưa từng có, vậy sẽ không có vấn đề gì.

Lâm Minh phải đề phòng là những hạng đạo chích, phạm pháp sẽ vì mấy vạn lượng vàng mà bí quá hóa liều, về phần các hạng nhân vật như Uông Toàn Cơ và Mộc Dịch, sẽ chỉ coi Lâm Minh là vãn bối thiên tài Minh Văn thuật mà thôi.

Nghĩ vậy, Lâm Minh nói thẳng:

- Lâm Minh, mười lăm tuổi.

Nghe tới tuổi mười lăm, đôi mắt đẹp của Uông Vũ Hàm quét mấy vòng trên người Lâm Minh, chẳng lẽ thiếu niên này cũng là thiên tài? Tuổi còn nhỏ hơn mình, tu vi cũng không cao, không phải tới đùa giỡn bọn họ đó chứ?

Tuy nhiên Minh Văn sư công hội không cung cấp tài liệu và bảo khí, cho nên sẽ không có người tốn mấy ngàn lượng vàng tới đây quấy rối, đó là não tàn.

- Tài liệu và bảo khí phải tự mình chuẩn bị, ngươi có biết điều này chứ?

- Vâng, biết rõ, ta muốn mua của Minh Văn sư công hội.

Lâm Minh nói rồi lấy ra một tờ giấy, bên trên ghi một loạt tên tài liệu.

Lâm Minh lựa chọn bản đơn giản của Cường Lực phù, bản đơn giản không cần Thiên Tàm Ti, phù văn cũng đơn giản hơn, nhưng hiệu quả tăng phúc tự nhiên phải kém hơn, cũng không có Minh Văn kỹ.

Mục tiêu của hắn chỉ là thông qua khảo hạch, không cần phải kinh thế hãi tục nhiều lắm. Hơn nữa Cường Lực phù liên quan tới một ít thứ hoàn toàn mới, không có trong hệ thống Minh Văn thuật Thiên Diễn đại lục, Lâm Minh cũng không muốn bại lộ những thứ này.

- Là những tài liệu này, cám ơn.

Lâm Minh đưa danh sách cho tiểu thư tiếp đón.

Tiểu thư tiếp đón dùng ánh mắt xin ý kiến với Uông Toàn Cơ, thấy đối phương gật đầu, nàng nói:

- Được, xin hỏi ngươi dùng bảo khí gì?

- Vẫn là dùng kiếm đi, đúng rồi, bảo khí sau khi Minh Văn sẽ thuộc về ta chứ.

- Đó là đương nhiên, bảo khí cùng tài liệu vốn là chính người khảo hạch bỏ tiền mua, xin theo ta chọn một món bảo khí.

- Ừm, được.

Sau khi Lâm Minh đi rồi, Uông Vũ Hàm vẫn nhìn phía Lâm Minh biến mất, thì thào nói:

- Gia gia, thiếu niên này mới mười lăm tuổi, vậy mà đi tới thi Minh Văn sư. Nếu để hắn thi Minh Văn sư, ngay cả Tần Hạnh Hiên cũng sẽ không theo kịp.

Uông Toàn Cơ cười nói:

- Minh Văn sư không phải dễ thi như vậy, tuy nhiên thiếu niên này dám tới thi Minh Văn sư, khẳng định có vài phần bản lĩnh. Có lẽ hắn không phải người Thiên Vận thành, có thể là đệ tử của đại sư ẩn sĩ nào đó, bởi vì thiên tư xuất chúng, tự cho rất cao, cho nên mới mười lăm tuổi liền muốn thi Minh Văn sư, muốn quét ngang thế thệ Minh Văn sư thiên tài trẻ tuổi ở Thiên Vận thành chúng ta, lấy đó lập uy. Nhưng mà, ha ha, nào có dễ như vậy.

Uông Toàn Cơ nói rồi châm một tấm Truyền Âm phù, truyền cho hai Minh Văn đại sư bình thường phụ trách khảo hạch Minh Văn sư, bảo bọn họ cùng đến đây.

Uông Vũ Hàm cắn môi, khẽ nói:

- Vâng, con sẽ không thua hắn, cũng sẽ không thua Tần Hạnh Hiên.

Minh Văn sư công hội có bảo khí chuyên dùng để khảo hạch, Lâm Minh tùy ý chọn một chút, chọn một thanh trường kiếm không tệ, nói:

- Lấy cây này đi.

Thanh kiếm này có giá ba ngàn sáu trăm lượng vàng, là bảo khí khá đắt trong kho bảo khí này, tiểu thư tiếp đón có chút kinh ngạc, bình thường võ giả tới tham gia khảo hạch Minh Văn thuật đều sẽ lựa chọn bảo khí khá kém, thiếu niên này lại chọn đắt tiền như thế, xem ra hoặc là gia cảnh cực kỳ giàu có, hoặc là có định liệu trước.

Lâm Minh có quyết định của mình, nếu muốn dùng bảo khí, tự nhiên không thể lãng phí, bảo khí cao cấp phối hợp Minh Văn thuật không tệ cũng có thể bán ra giá tốt.

- Một khi bán ra bảo khí, chúng ta sẽ không đổi lại.

Tiểu thư tiếp đón không quá yên lòng, còn dặn một câu.

Lâm Minh rút ra bốn tấm phiếu, cười nói:

- Đương nhiên ta biết điều này.

- Ừm, vậy đi theo ta.

Trả tiền xong, tiểu thư tiếp đón dẫn Lâm Minh trở lại địa điểm khảo hạch, còn mình cũng bước đi.

Trở lại phòng Minh Văn, Lâm Minh phát hiện trong phòng Minh Văn đã có thêm hai người, một người trung niên áo bào xanh khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi, còn có một lão già béo cười hì hì, nhìn rất hòa ái.

Hai vị này, là giám khảo phụ trách khảo hạch Minh Văn sư ở Minh Văn sư công hội, bình thường Uông Toàn Cơ không lo khảo hạch, tuy nhiên lần này hắn rất có hứng thú xem thử.

- Có thể rồi chứ?

Uông Toàn Cơ hỏi.

- Được.

Lâm Minh gật đầu, đặt trường kiếm lên bàn đá Minh Văn, tài liệu cần dùng Minh Văn thuật cũng được trải ra. Tài liệu của Minh Văn sư công hội đa số đều đã gia công xong, không cần Lâm Minh phải nghiền nát, chiết xuất, hòa tan...

Người trung niên mặc trường bào kia nhìn Lâm Minh thật sâu, mặt không thay đổi nói:

- Thời gian khảo hạch hạn chế hai canh giờ, thất bại ba lượt liên tục, mất tư cách. Nếu cuối cùng chế tạo ra thành phẩm không thể khiến bảo khí gia tăng hai thành uy lực trở lên, cũng coi như thất bại.

- Ta đã hiểu.

- Tốt, vậy bắt đầu đi.

Người trung niên đảo đồng hồ cát, dòng cát lặng lẽ chảy xuống.

Lâm Minh nhắm mắt dưỡng thần một lát, vận chuyển chân nguyên trong cơ thể tới trạng thái tốt nhất, sau đó vung tay phất một cái, một nhúm nhỏ chất lỏng màu lam nhảy vào bàn tay Lâm Minh như có linh tính.

Chỉ một cái phất tay vô cùng đơn giản này, mọi người ở đây lập tức cảm nhận được linh hồn lực dày đặc của thiếu niên kia bao phủ chất quanh lỏng màu lam.

- Linh hồn lực này... Sợ là có thiên phú ngũ phẩm.

Trong lòng Uông Toàn Cơ cả kinh.

- Khó trách mười lăm tuổi liền đến thi, có vài phần bản lĩnh.

Người trung niên hơi gật đầu.

Uông Vũ Hàm mím môi, nàng tự nhiên chú ý tới linh hồn lực của Lâm Minh, nàng tự thì thào trong lòng:

“Thiên phú linh hồn ngũ phẩm ư? Cũng giống như ta, trước kia chỉ có một kình địch Tần Hạnh Hiên, bây giờ lại thêm một cái!”.

Thiên phú ngũ phẩm hết sức hiếm thấy, bình thường mà nói, thiên phú linh hồn của võ giả sẽ không kém thiên phú tập võ quá lớn, nhưng mà bình thường thiên phú linh hồn phải thấp hơn thiên phú tập võ, bởi vậy thiên phú linh hồn phẩm cấp cao càng thêm khó có. Nếu nói ở Thiên Vận quốc cứ chục năm là gặp thiên phú tập võ ngũ phẩm, như vậy thiên phú linh hồn ngũ phẩm chính là hai mươi, ba mươi năm mới gặp.

Thiên phú tu võ của Uông Vũ Hàm chỉ có tứ phẩm, nhưng thiên phú linh hồn lại cao hơn thiên phú tập võ, nguyên nhân là vì nàng kế thừa từ gia gia.

Thiên phú ngũ phẩm trung đẳng của Uông Vũ Hàm tuyệt đối là thiên tài Minh Văn sư mấy chục năm khó gặp, cộng thêm có Uông Toàn Cơ tự tay chỉ dạy từ bé, hiện giờ Minh Văn thuật của Uông Vũ Hàm không kém mấy so với Tần Hạnh Hiên thiên phú vượt nàng một bậc, chẳng qua tuổi Uông Vũ Hàm hơi lớn một chút mà thôi.

Đương nhiên Lâm Minh không có thiên phú linh hồn ngũ phẩm, tuy nhiên vì hắn sử dụng pháp quyết “Thái Nhất Linh Hồn quyết” đến từ Thần Vực, cho nên linh hồn lực chẳng những ngưng thực ổn định, hơn nữa sai khiến như cánh tay, bởi vậy mọi người mới có nhầm lẫn này.

Nếu nói ban đầu linh hồn lực chỉ làm đám người Uông Toàn Cơ kinh diễm, như vậy động tác tiếp theo của Lâm Minh khiến hai người không thể tin nổi.

Khi giọt dịch màu lam nhỏ lên ngón tay Lâm Minh, ngón tay của hắn kéo ra tàn ảnh nối dài, giọt dịch bị kéo thành đường ánh sáng màu lam giữa loại tàn ảnh đó, giống như sao băng xẹt ngang qua giữa bầu trời đem.

Chỉ vài cái chớp mắt, một tấm Minh Văn phù phức tạp đã được vẽ xong.

Uông Toàn Cơ hít sâu một hơi, còn lão nhân cười hì hì kia cũng cứng đờ.

Minh Phật Thải Liên!

Người thường xem náo nhiệt, người trong nghề xem ra manh mối, động tác tay như nước chảy mây trôi của Lâm Minh, có một danh từ chuyên môn trong giới Minh Văn sư, gọi là Minh Phật Thải Liên. Minh Phật là Thiên Chỉ Phật trong thần thoại cổ đại, truyền thuyết phật này có mười ngón thiên chỉ, mỗi năm Thủy Tiên trong hậu hoa viên ở cung điện của Minh Phật kết trái, Minh Phật chỉ cần một lần là hái ra trăm hạt sen, cho nên điển tịch tôn giáo có cách gọi Minh Phật Thải Liên. Còn Minh Văn sư trích dẫn lấy từ này, để hình dung khi Minh Văn sư cấp tông sư vẽ Minh Văn phù, bởi vì tốc độ quá nhanh lưu lại một loạt bóng ngón tay.

Đương nhiên, chỉ riêng tốc độ, một ít Minh Văn sư cấp bậc võ đạo cao còn có thể nhanh hơn, nhưng nếu muốn duy trì linh hồn lực ổn định trong tốc độ siêu nhanh này, đồng thời chính xác chuyển hóa tài liệu Minh Văn thành Minh Văn phù lại là chuyện khó như lên trời. Loại bóng ngón tay này, không có ngộ tính siêu phàm và chịu khổ chịu khó thì không thể nào luyện ra được!

Thiếu niên này mới bao nhiêu? Cho dù bắt đầu luyện tập Minh Văn thuật từ trong bụng mẹ, cũng không thể nào có thủ pháp thuần thục như thế được!
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom