• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

Full Tình yêu Cấp 2 - Yêu Nghiệt (5 Viewers)

  • Chương 113

Giọng nói ấm áp có chút ngang tàn lẫn hống hách , cái nụ cười ranh ma đầy ẩn ý , đôi mắt tím đầy ma mị hút hồn , khuôn mặt lạnh lùng , hoàn mỹ như tượng tạc ... À , là Anh ! Nó được thấy anh , nghe giọng nói của Anh sau chuỗi ngày đau khổ đầy đơn độc . Khoé mi cay , và rồi thứ chất lỏng trong suốt lăn dài trên gò má như một chuỗi hạt trân châu không dứt ! Như một đứa trẻ , đôi mắt tím kia long lanh , ôm mặt ngồi khóc nức nở , tiếng khóc vang lên cả căn biệt thự ....
Anh chẳng hiểu chuyện gì , chỉ cảm thấy bối rối khi nó ngồi khóc ! Dẹp ngay cái nụ cười tinh quái , khuôn mặt hốt hoảng
- Anh , anh giỡn tí thôi mà ! Nín đi !
Anh cố gắng dỗ dành , tưởng mình đã làm ra đại tội ! Nó ngước lên nhìn anh , không làm chủ được hành động lao vào lòng anh . Chân quỳ dưới đất , hai tay ôm eo , vùi mặt vào lòng ngực mà khóc . Nó khóc , giải toả những nỗi buồn , những tuyệt vọng , nước mắt nói lên tất cả !
- Em ... Hức hức ... Em.... Xin ... Hức ... Lỗi
Nói trong tiếng nấc nghẹn ngào , anh hơi khựng người lại cuối xuống nhìn con bé khóc nức nở kia . Và nụ cười dịu dàng lại nở trên môi , bàn tay vuốt nhẹ trên mái tóc kia
- Không sao ! Ổn cả rồi ! Có anh ở đây rồi !
Đã bao lâu rồi , anh mới được ngửi thấy mùi hương quen thuộc này ? Con bé này , khiến anh thay đổi , từ tính cách , cách sống , cử chỉ , tất cả đều thay đổi ! Và đến bây giờ , anh lại làm người khiến anh thay đổi đau . Anh lừa dối , nhưng tất cả là vì nó ...
- Em mít ướt từ khi nào vậy ? Nín nào !
Anh đẩy nó ra , hai tay gạt đi những giọt nước mắt !
- Em... Hức ... Xin lỗi !
Nó nghẹn ngào nói , khuôn mặt tỏ vẻ đáng thương :smile:) ! Anh phì cười , bộ dạng khiến người khác mềm lòng đây mà
- Em không có lỗi ! Không ai có lỗi cả , được chứ !
- * Gật gật *
- Được rồi ! Mọi chuyện rồi sẽ ổn , đừng khóc nữa !
- ......
- ... Anh xin lỗi ! Em khóc nữa là từ con sói thành con mèo đấy !
Anh trêu nó , nó ngưng khóc , trừng mắt nhìn anh ! Và nhanh như chớp ...
- * cạp cạp cạp *
- A a a a a , xin lỗi xin lỗi ! Nhả ra điiii !
Hậu quả là anh bị nó cạp :smile:)) , nó nhả ra , hừ lạnh một tiếng ! Và phát hiện ra , những vết thương kia vẫn chưa băng bó xong . Định bỏ lên lầu , nhưng không hiểu sao nó lại tiếp tục băng bó cho anh .
- Anh tự làm được !
Đưa tay định lấy chai oxy già trong tay nó , nó rút tay về , há miệng định cạp cho anh vài phát nữa nhưng anh nhanh chóng rút tay ! Trừng mắt cảnh cáo , nó hừ lạnh rồi tiếp tục làm công việc đang dang dở , anh đành phải ngồi im .
Nó chăm chú làm , dù có chút vụng về nhưng vẫn ổn . Một lúc sau cũng xong , đứng lên định bước lên lầu nhưng đầu óc bỗng quay vòng vòng , cả người đứng cũng chẳng vững ! Và cơn đau tim quái ác lại phát tán , cả thân hình bé nhỏ đổ rụp xuống nền nhà
- NHƯ NHƯ
Anh hốt hoảng , hai tay đỡ nó ngồi lên ghế ! Tay chân tái nhợt , tay run run lấy trong túi ra hộp thuốc . Anh giật hộp thuốc trong tay rồi lấy viên thuốc bỏ vào miệng cho nó ! Như chết đi sống lại , một lúc sau cũng trở lại trạng thái bình thường ...
- Em ổn rồi chứ ?
Anh lau đi những giọt mồ hôi rịn trên trán nó , đã lâu rồi mới tái phát ! Ngày càng đau hơn , mỗi lần như thế , nó cảm giác cả người bị ai đó xé toạch ra . Những lúc đó nó chỉ muốn chết đi cho xong ....
- Em .. Ổn !
Nụ cười đầy gượng gạo , nó cố gắng làm anh bớt lo lắng . Nhưng làm sao qua mắt được , dù cãi nhau nhưng anh vẫn biết nó ăn uống thế nào ! Vì ăn uống không điều độ , sức khoẻ của nó bị suy giảm đáng kể
- Nói dối ! Hôm qua đến giờ em đã ăn gì đâu ?
- .... Có
- Còn chối ? Nhìn em đi , muốn thành bộ xương di động sao ? Đi , lên thay đồ !
- Làm gì ?
- Ăn !
Không để nói thêm câu nào , anh bồng nó lên lầu ! Bông Gòn nãy giờ chẳng nói chẳng rằng , nằm trên chiếc ghế đối diện ngủ ngon lành =))) . Anh đưa cho nó bộ đồ rồi đẩy vào phòng tắm . Một lúc sau nó bước ra , chiếc đầm babydoll thuỷ thủ , đơn giản và dễ thương .
- Xuống nhà đợi anh !
Anh ra lệnh , nó bĩu môi bước xuống , vừa mới làm lành là đã lên giọng , biết thế nó giận luôn cho rồi ==! Ngồi dưới phòng khách , lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn , dù vẫn còn man mác buồn nhưng nó đã làm lành với anh . Vậy cũng tốt !
- Đi thôi !
Anh từ trên lầu bước xuống , thay đồ rồi , chiếc áo sơmi trắng và quần đen , dù nghe đơn giản nhưng lại đủ để tôn vẻ đẹp kia .
- Đi đâu ? - Nó ngơ ngác
- đi đi rồi biết !
Anh cười , nụ cười toả nắng , anh cùng nó bước xuống nhà xe ! Trong nhà xe , đủ rộng để chứa những chiếc xe đua ==' . Leo lên chiếc xe đua màu trắng sanh chảnh :v , ngồi trong xe , nó loay hoay
- Em loay hoay !
- kệ em !
Nó bĩu môi , tiếp tục loay hoay cho đến khi xe bắt đầu chạy ==!
- Ta đi đâu ? - Nó tò mò
- Họp mặt nội bộ !
Đọc nhanh tại Vietwriter.com
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom