• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

Full Trở Mình Trong Lòng Bàn Tay Ảnh Đế (3 Viewers)

  • Chương 59+60

Chương 59





Chờ đến khi ý thức được mình nói cái gì thì Diệp Vấn Vấn suýt nữa muốn nhảy xuống khỏi lòng bàn tay Quý Hòa Hiện, trời ạ, cô vừa nói gì thế?


Cô lại bảo ảnh đế đại nhân chủ động hôn cô!


Quý Hòa Hiện là ai, là một minh tinh lớn có mấy chục triệu fans, yêu cầu này của cô đúng là không biết xấu hổ mà.


Gương mặt Diệp Vấn Vấn nóng bừng lên, cô hận không thể che mặt mình lại, nhất thời không dám nhìn vẻ mặt của Quý Hòa Hiện. Trong đầu cô rối loạn tưng bừng, cô luôn cảm thấy lời nói vừa nãy của mình là lời quấy rối anh.


Tinh linh hoa rơi vào ngượng ngùng, cô đã sớm quên mất mình bỗng lớn lên là vì mình hôn Quý Hòa Hiện, nếu nói là “quấy rối”, vậy cô đã sớm “quấy rối” người ta xong rồi.


Diệp Vấn Vấn còn chưa kịp nghĩ kỹ mình phải dùng vẻ mặt gì đối diện với Quý Hòa Hiện thì, anh bỗng nâng cô lên, hôn xuống một cái.


Bời vì hình thể nhỏ bé cho nên nụ hôn của Quý Hòa Hiện rơi lên đỉnh đầu Diệp Vấn Vấn, tựa như chuồn chuồn lướt nước vậy. Nhịp tim nhảy loạn cào cào của cô ngừng lại trong nháy mắt này, cô sững sờ nhìn Quý Hòa Hiện, lại thấy Quý Hòa Hiện nhíu mày: “Vẫn không hề lớn lên.”


Câu nói này khiến Diệp Vấn Vấn đang ngớ người ra hoàn hồn lại, cô cố gắng để bản thân mình khôi phục vẻ bình thường, đặt sự chú ý vào trọng điểm của chuyện trước mắt.


Diệp Vấn Vấn với một gương mặt đỏ như cà chua, cô nói năng cũng có hơi lắp bắp: “Thầy, Thầy Quý, có phải suy đoán trước đó của chúng ta, đã, đã sai rồi không.”


Quý Hòa Hiện hệt như không chú ý tới sự ngại ngùng của cô, anh trầm ngâm chốc lát rồi nói: “Theo như tình huống hiện tại thì, rất có thể suy đoán của chúng ta đã sai.”


Diệp Vấn Vấn bị ảnh hưởng bởi thái độ của Quý Hòa Hiện, cô dần tự nhiên hơn nhiều: “Có phải chúng ta đã quên mất chi tiết nhỏ nào rồi không.”


Nếu nguyên nhân cô lớn lên trước đó không phải vì hôn, vậy tại sao tối qua cô lại lớn lên mà chẳng có điềm báo nào cả.


Bây giờ cô có thể khẳng định một điều, lý do cô biến nhỏ lại là vì thể lực của cô bị tiêu hao, năng lực khống chế thực vật khiến thể lực của cô bị xói mòn đi rất nhiều.


Ánh mắt cô sáng lên, cô chợt nghĩ đến một lý do.


“Thể lực.”


“Thời gian.”


Hai người đồng thời lên tiếng, Quý Hòa Hiện cười nói: “Em nói trước đi.”


Diệp Vấn Vấn hơi ngượng ngùng nói: “Thầy Quý, liệu có phải vì thế lực không, từ hôm qua đến giờ tôi vẫn chưa ăn gì, có hơi đói, cũng hơi mệt.”


Cô sợ ảnh đế đại nhân lo lắng cho nên dùng “có hơi” để ngụy trang.


Quý Hòa Hiện lập tức đi rót cho cô một cốc sữa bò, lại cầm đến thêm chút bánh ngọt dự bị. Diệp Vấn Vấn cũng không khách sáo, cô ngồi trên giường ăn từng chút một, Quý Hòa Hiện thấy cô ăn ngon miệng như thế nên cũng thấy hơi đói bụng, anh ngồi bên giường, cùng ăn với cô.


“Điều em nói cũng có thể.” Quý Hòa Hiện nói: “Nhưng có thể thời gian cũng là một trong những lý do.”


Diệp Vấn Vấn tập trung lắng nghe.


Quý Hòa Hiện nói: “Vấn Vấn, em được tôi vẽ ra vào khoảng chín giờ tối, tối hôm qua, lúc em lớn lên là chín giờ ba mươi phút.”


Đều là chín giờ.


Bởi vì lớn lên quá bất ngờ, cho nên Quý Hòa Hiện nhớ kỹ thời gian theo bản năng. Mà lúc trước anh chỉ vẽ tinh linh hoa vì vui, vì linh cảm đến đột ngột cho nên khi vẽ xong cũng không nhìn thời gian, chỉ mơ hồ nhớ rằng khoảng chín giờ.


Nếu một trong những lý do khiến tinh linh hoa lớn lên không chỉ có hôn, còn có thời gian và thể lực, vậy ba thứ không thể thiếu một thứ.


Quý Hòa Hiện chầm chậm nói ra suy đoán của mình: “Đây chỉ là một suy đoán, có cụ thể như vậy hay không, thế thì chờ đến chín giờ ba mươi phút tối, chúng ta thử lại lần nữa.”


Diệp Vấn Vấn cảm thấy suy đoán của ảnh đế đại nhân rất có lý và logic, mà sau khi cô nghe Quý Hòa Hiện phân tích xong, trong lòng cô có một trực giác mơ hồ rằng Quý Hòa Hiện phân tích đúng.


Có phải hay là không, chỉ có thể chờ đến chín giờ ba mươi phút tối mới có thể biết được.


“Về hiệu quả, cũng có thể có liên quan đến thể lực.” Quý Hòa Hiện dùng khăn tay lau miệng, với thói quen bình thường của anh, chắc chắn không thể nào ăn bánh ngọt ngay trên giường thế này được. Bây giờ đã bị Diệp Vấn Vấn đánh vỡ, nhưng nhìn thấy được dáng vẻ ăn đếm thơm ngọt của Diệp Vấn Vấn, anh càng cảm thấy “tật xấu” thế này cũng không xấu.


Diệp Vấn Vấn uống một hớp sữa bò, cô ăn uống no say, vươn lưỡi liếm sữa bò bị dính lại bên môi, tâm tình thả lỏng hơn nhiều: “Nếu là thế, cho dù lớn lên thì tôi cũng không thể tùy tiện ra ngoài được.”


Lúc nào cũng có thể thu nhỏ lại vì vấn đề thể lực, ngẫm lại, lỡ đâu cô đang đi trên đường lớn rồi bùm cái đột nhiên biến nhỏ. Đừng nói người đi đường sẽ khiếp sợ thế nào vì cô biến mất, mà là sau khi cô thu nhỏ ngay trên đường lớn, không đủ sức lực nên không thể bay được, chỉ sợ ngay cả bước đi cũng thành vấn đề ấy chứ. Lúc đó một cái chân to đạp xuống, cô sẽ thành thịt nát ngay.


Diệp Vấn Vấn nghĩ tới hình ảnh đáng sợ kia, cô không tự chủ được rùng mình một cái.


Quý Hòa Hiện an ủi cô: “Tất cả những thứ này đều là do chúng ta phân tích ra, không có chứng cứ xác thực. Có lẽ trong đó có quy luật nào đó, chúng ta cần phải tìm kiếm nó. Đừng lo lắng, từ từ, chúng ta có thời gian.”


Một chút bất an trong lòng Diệp Vấn Vấn tan đi, đúng vậy, cô còn sống, còn nhiều thời gian, cô lo lắng cái gì chứ, tất cả mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt mà.


Diệp Vấn Vấn chợt nhớ ra: “Thầy Quý, sao anh lại trở về thế?”


Hôm nay Quý Hòa Hiện phải quay phim cả một ngày, có rất nhiều phân cảnh, có cả phân cảnh đêm nữa. Cô nghĩ đến một khả năng — Bởi vì cô đột nhiên nhỏ đi, khiến Quý Hòa Hiện không thể không dừng công việc lại trước, lựa chọn chăm sóc cô.


Tâm tình thoải mái của Diệp Vấn Vấn trở nên nặng nề, trong lòng cô đang suy nghĩ gì thì đều viết rõ ra mặt, Quý Hòa Hiện chỉ liếc mắt nhìn đã biết cô nghĩ gì ngay.


“Tôi bị thương nhẹ, đạo diễn cố ý bảo tôi về nghỉ ngơi, ngày mai lại quay tiếp. May là Kiều Kiều tìm được tôi, trả lại em cho tôi, tôi tiện thể đưa cả em về.”


Diệp Vấn Vấn lập tức chộp lấy mấy chữ ở trong lời nói của anh: “Bị thương? Bị thương ở đâu?”


Mấy lần trước anh bị thương, đạo diễn đều không để anh về nghỉ ngơi. Hôm nay lại bảo anh về nghỉ ngơi, nói rõ vết thương không nhẹ.


“Một vết thương nhỏ thôi, không đáng lo.” Quý Hòa Hiện cười nhẹ, vì muốn dời sự chú ý của Diệp Vấn Vấn đi nên anh nói: “Đồ của em vẫn còn trên người chứ?”


Diệp Vấn Vấn dừng lại một chút, cô lập tức moi móc túi áo khoác của mình — Điện thoại di động bản thu nhỏ và vài tờ tiền đỏ được cô lấy ra.


Quý Hòa Hiện nhìn thấy, điện thoại di động vốn có kích thước bình thường nay lại nhỏ chẳng khác nào một cái sim điện thoại, sau khi nhỏ lại được tinh linh hoa cầm trong tay, rất thích hợp.


Diệp Vấn Vấn chợt hiểu rõ, lúc cô lớn lên, trên người đeo thứ gì thì thứ đó cũng sẽ lớn lên theo cô. Mà khi cô thu nhỏ, dù trên người cô mang theo thứ gì thì nó cũng sẽ nhỏ lại cùng cô.


Quý Hòa Hiện cũng chẳng kinh sợ trước kết quả như thế, hệt như anh đã có suy đoán riêng từ trước vậy, anh cười nói: “Em thử xem có dùng được không.”


Diệp Vấn Vấn nhanh chóng mở điện thoại di động lên, cô phát hiện điện thoại có sóng, bèn gọi cho Quý Hòa Hiện, điện thoại di động của Quý Hòa Hiện cũng vang lên.


Chuyện này có nghĩa là, dù cô lớn lên hay thu nhỏ lại cô cũng có thể giữ điện thoại của mình. Không giống như trước, mỗi lần chơi điện thoại của Quý Hòa Hiện đều khổ cực gần chết, mỗi lần đánh chữ thì cứ nhảy nhảy nhót nhót, không khác nào khiêu vũ cả.


Diệp Vấn Vấn không nhịn được cười khúc khích với Quý Hòa Hiện.


Biết cô hết thể lực cho nên anh đuổi cô về thế giới trong tranh, để cô nghỉ ngơi bên trong, nhưng cô làm thế nào cũng không chui lọt vào được.


Ngoại trừ áo khoác là do Quý Hòa Hiện vẽ ra, còn lại những thứ khác trên người cô đều được mua từ bên ngoài, không thể nào mang về thế giới trong tranh được.


Cô không thể làm gì khác hơn là nhờ ngọn cỏ lấy quần áo nhỏ của cô đưa ra cho cô, sau khi thay đồ trong mới có thể trở về trong tranh, ngay cả điện thoại di động cũng không mang vào được.


Hiển nhiên ngọn cỏ thích Diệp Vấn Vấn bản thu nhỏ hơn, ngay lúc Diệp Vấn Vấn thay đồ xong, còn chưa kịp nói gì với Quý Hòa Hiện thì cô đã bị ngọn cỏ lặng lẽ duỗi ra cuốn vào trong tranh.


Ngọn cỏ đưa cô thẳng vào phòng ngủ, kéo chăn lên đắp kín. Diệp Vấn Vấn còn chưa muốn lên giường, nào ngờ những hình vẽ trên chăn, trên tường đều chạy ào đến, dồn dập đè cô xuống giường, ngăn động tác rời giường của cô, cũng nhìn cô lom lom.


Diệp Vấn Vấn: “…”


Cô đầu hàng, ngoan ngoãn nằm xuống. Ngoại trừ ăn uống để khôi phục thể lực ra, đúng là cần bổ sung thêm một giấc ngủ ngon.


Vì thí nghiệm đêm nay, cô nên nghỉ ngơi dưỡng sức.


Chỉ là cô lo lắng cho vết thương của Quý Hòa Hiện, vừa nãy cô đã bị ảnh đế đại nhân dùng dăm ba câu nói để dời sự chú ý, cô không biết anh bị thương ở đâu.


Nếu tối nay có thể lớn lên, cô nhất định phải tìm xem.


Diệp Vấn Vấn mang theo suy nghĩ đó, cô nhanh chóng ngủ thiếp đi. Những hình vẽ kia dồn dập về lại vị trí cũ, ngọn cỏ cũng rụt về.


Thảm cỏ rộng lớn ở thế giới trong tranh lay động dù không có gió, hệt như đang lan truyền một sức mạnh vô hình, vừa tựa như đang yên lặng thủ hộ.


—–


Quý Hòa Hiện nhìn thấy tất cả hình ảnh trong tranh, anh nhẹ nhàng rời khỏi phòng ngủ, lần nữa cầm lấy nước đá chườm vào vết thương trên khuỷu tay mình. Vẫn chưa hết sưng, hiện ra một màu xanh tím, nhìn qua khá nặng.


Anh đang chậm rãi xoa nắn, ban đầu chỉ nhíu chặt mày, một lát sau, hai bên thái dương anh thấm ra mấy giọt mồ hôi. Nếu không xoa nắn như thế, e rằng đến mai cũng chưa hết sưng.


Lúc đóng phim khó tránh khỏi việc bị thương, bị thương nhiều lần, chính mình cũng có thể tìm được cách xử lý. Chờ đến khi xử lý xong, Phó Xuyên cũng gọi điện thoại đến cho anh.


“Có bận không?”


“Đang được nghỉ.”


Phó Xuyên tặc lưỡi một tiếng, anh ta đi thẳng vào vấn đề: “Khải Tử nói cậu ta và Trình Viện đã quen nhau một năm, rất thích cô ta, trong chuyện này phải có hiểu lầm gì đó.”


“Nói rõ trước nhé, đây là cậu ta nói.” Phó Xuyên bày tỏ lập trường.


Uông Sùng Khải là một cậu ấm, phần lớn chỉ vui đùa qua đường chút thôi. Muốn kết hôn, đối phương phải môn đăng hộ đối, một cuộc hôn sự thương mại.


Nhưng cậu ta đã qua lại với Trình Viện một năm, nói rõ cậu ta thật sự thích Trình Viện. Trong vòng tròn này của bọn họ, lấy Phó Xuyên dẫn đầu, mà Phó Xuyên và Quý Hòa Hiện có quan hệ tốt nhất, Phó Xuyên về phía Quý Hòa Hiện, những người khác sẽ không tự đối nghịch với Phó Xuyên.


Nếu Trình Viện trong sạch, tất nhiên Uông Sùng Khải sẽ dùng mọi cách bênh vực cô ta. Nhưng bây giờ lộ ra tin tức như thế, ngay cả Uông Sùng Khải cũng cho rằng đó là thật — Quý Hòa Hiện cũng rảnh vì trút giận cho bảo bối nhà anh mà bố trí ra chuyện như thế để bôi đen Trình Viện.


Quý Hòa Hiện chậm rãi nói: “Cậu chuyển lời đến cậu ta, tôi không nhằm vào Trình Viện, tôi chỉ công bố chân tướng thật sự mà thôi. Cậu ta muốn bảo vệ Trình Viện cũng không sao, cứ dựa vào bản lãnh của mình mà làm.”


Phó Xuyên cười lên, anh ta tinh ranh như hồ ly: “Tôi mở loa ngoài, cậu ta ở ngay bên cạnh đây, đã nghe được rồi.”


Dường như bên kia có rất nhiều người, đều dồn dập khuyên nhủ Uông Sùng Khải:


“Khải Tử, còn rất nhiều cô gái xinh đẹp, ngày nào đó cậu lại tìm một cô nàng khác là được. Nếu thích thì có thể nâng cô ta làm một minh tinh nhỏ, cần gì phải là Trình Viện kia chứ hả.”


“Đúng thế, cậu nhìn tin tức trên mạng đi, Trình Viện không phải người tầm thường đâu, không xứng với cậu, đổi đi.”


“Một người phụ nữ thôi mà, anh em như tay với chân, phụ nữ như quần áo, ném một cái lại mua một cái mới là được.”


….


Phó Xuyên đổi một nơi khác, âm thanh ồn ào bên kia biến mất, anh ta nói: “Lần này đã trút giận cho bảo bối nhà cậu rồi, cho tôi thỏa mãn lòng tò mò của mình đi, Trình Viện kia sao bắt nạt bảo bối nhà cậu được thế?”


“Cậu rảnh lắm à?” Quý Hòa Hiện lạnh nhạt nói.


Phó Xuyên rất thành thật nói: “Gần đây đúng là không có chuyện gì, buồn quá nên muốn ăn chút dưa đó mà.”


Quý Hòa Hiện: “….”


Hai người nói đùa vài câu, trước khi cúp điện thoại, Phó Xuyên nói nhiều thêm một câu: “Khải Tử ấy mà, từ trước đến giờ có hơi hẹp hòi một chút, tôi biết cậu không quan tâm cậu ta cho lắm. Chuyện lần này nể tôi nên cậu ta không dám nói thêm gì, nhưng gần đây cha của cậu ta được nâng một cấp, tôi sợ cậu ta sẽ âm thầm đối phó cậu, cậu cẩn thận chút.”


….


Diệp Vấn Vấn vừa ngủ đã ngủ thẳng đến bảy giờ tối, trong lúc đó Quý Hòa Hiện cũng có ngủ, anh ngủ hai giờ, sau khi thức dậy bèn dựa vào đầu giường xem kịch bản.


Kiều Hựu Song lặng lẽ đưa đồ ăn vào, vì thế, thay vì nói Diệp Vấn Vấn tự thức, chi bằng nói cô bị mùi thơm cơm canh làm cho thức dậy.


Sau giấc ngủ này, cơ thể bủn rủn không có chút sức lực nào đã được nạp điện lại trăm phần trăm. Cô tung chút phấn hoa lên cánh mình rồi bèn bay ra khỏi tranh, cùng Quý Hòa Hiện ăn cơm tối.


Theo thường lệ thì mỗi một món ăn cắn một miếng, Diệp Vấn Vấn ăn đến cái bụng tròn vo lên, mắt thấy thời gian đã sắp đến chín giờ ba mươi rồi, cô bỗng trở nên sốt sắng.


Quý Hòa Hiện nhìn cô một cái, anh lấy kịch bản ra, nói: “Vấn Vấn, đối diễn với tôi một chút.”


“Tôi có thể không?” Diệp Vấn Vấn có hơi ngạc nhiên, lại có phần luống cuống. Cô chưa từng đóng phim, sao biết đối diễn chứ.


“Tất nhiên.” Quý Hòa Hiện cười nói: “Em đọc lời thoại là được rồi.”


Diệp Vấn Vấn trịnh trọng gật đầu, rất giống với một chiến sĩ chuẩn bị ra chiến trường. Còn không đợi cô chuẩn bị xong, đã nghe Quý Hòa Hiện lạnh lùng nói: “Thời gian của chúng ta không nhiều, còn ba mươi sáu tiếng, toàn bộ lên tinh thần cho tôi. Nhiệm vụ lần này, chỉ cho phép thành công, không được thất bại, nghe rõ chưa!”


Cho dù chỉ là đối diễn, bốn phía không phải trường quay, không có bất kỳ cây cối nào nhưng Quý Hòa Hiện vẫn nhập vai trong nháy mắt.


Diệp Vấn Vấn nhanh chóng xem lời thoại cô phải nói trong kịch bản, kết quả không cẩn thận nên xem sai lời thoại, cô không hề phát hiện, còn mạnh mẽ rống lên: “Ngày mai nổi lại.”


Quý Hòa Hiện: “…”


Anh cúi đầu, bả vai hơi run lên, hình tượng bị phá vỡ trong một giây.






Chương 60





Thời gian yên lặng trôi qua giữa sự đối diễn của hai người, chín giờ ba mươi phút đã đến, Quý Hòa Hiện buông kịch bản xuống, anh dùng ánh mắt khích lệ nhìn Diệp Vấn Vấn.


Diệp Vấn Vấn hít sâu một hơi, cũng không phải chưa từng hôn, hào phóng chút.


Cô vỗ cánh, bay đến một bên mặt của Quý Hòa Hiện rồi dán người vào giống như tối hôm qua.


Một giây sau, cô cảm nhận được có một dòng nước nóng trào ra khỏi cơ thể, sau đó, cô không tự chủ ngã vào lồng ngực cừa Quý Hòa Hiện.


Thành công rồi!


“Thầy Quý, thật sự có liên quan đến thời gian.” Diệp Vấn Vấn nhất thời kích động, cô đã quên mất mình còn đang ngồi trong lòng Quý Hòa Hiện: “Có lẽ thể lực không đủ chỉ là một nguyên nhân nhỏ mà thôi, chín giờ ba mươi phút tối, sau khi bồi dưỡng đủ thể lực, sau đó lại hôn một cái, là tôi có thể lớn lên rồi.”


Quý Hòa Hiện ôm eo cô, mỉm cười gật đầu.


Diệp Vấn Vấn nhìn ánh mắt dịu dàng của Quý Hòa Hiện, cô đỏ mặt, cuống quít đứng dậy khỏi lồng ngực anh. Cô lại sờ túi, điện thoại di động và tiền đã biến về độ lớn ban đầu.


Bây giờ đã xác nhận rằng cô sẽ lớn lên vào chín giờ ba mươi phút tối — Chắc hẳn lúc trước khi anh vẽ tinh linh hoa cũng là chín giờ ba mươi phút tối, mà tối hôm qua, dưới sự kích động cô đã bay đến hôn Quý Hòa Hiện cũng vừa vặn là chín giờ ba mươi phút, ma xui quỷ khiến thế nào lại có đầy đủ điều kiện cần để biến lớn.


Sau đó cần phải nghiệm chứng xem lần sau nhỏ lại vào lúc nào, nếu không khống chế thực vật thì cô có thể kiên trì được bao lâu.


Diệp Vấn Vấn dùng ba ngày làm thí nghiệm, đưa ra được kết quả: Nếu cô không dùng năng lực khống chế thực vật, thì sau khi cô lớn lên có thể duy trì được hai mươi bốn giờ. Nói cách khác, ngày thứ hai vào lúc chín giờ ba mươi phút tối, phải hôn Quý Hòa Hiện một cái nữa, nếu không sẽ lại thu nhỏ,


Mà sau khi hôn, cô lại có thể duy trì hai mươi bốn giờ. Lại nói cách khác, nếu mỗi cô muốn duy trì hình thể bình thường mỗi ngày, vậy nhất định phải hôn Quý Hòa Hiện vào lúc chín giờ ba mươi phút mỗi đêm.


Nếu muốn thu nhỏ, đêm đó không cần hôn Quý Hòa Hiện. Khi đến chín giờ ba mươi phút thì cô sẽ lại biến thành tinh linh hoa nhỏ.


Điều kiện tiên quyết là sau này cô không sử dụng năng lực khống chế thực vật nữa, nếu cô dùng, sẽ căn cứ vào thể lực của bản thân để phán định. Một khi thể lực bị tiêu hao quá nhiều, cô sẽ tự thu nhỏ lại.


Mặc dù có hơi phiền phức, nhưng không phải ngày nào cô cũng dùng năng lực khống chế thực vật, trừ phi có tình huống đặc biệt. Vì thế, chỉ cần mỗi ngày hoạt động bình thường, mỗi ngày cô hôn Quý Hòa Hiện một cái là có thể đảm bảo mình sẽ duy trì được hình thái bình thường.


Chuyện này có ý nghĩa, cho dù cô lớn lên thì cũng không thể nào rời khỏi Quý Hòa Hiện được, tinh linh hoa và Quý Hòa Hiện đã quấn lấy nhau.


Diệp Vấn Vấn cũng không bất ngờ về chuyện này, vốn dĩ tinh linh hoa được Quý Hòa Hiện vẽ ra, xảy ra tình huống thế này cũng bình thường.


Bây giờ cô đang suy nghĩ một vấn đề, không có cách để mình lớn lên vĩnh viễn, mỗi ngày đều hôn Quý Hòa Hiện như thế, về lâu về dài, Quý Hòa Hiện có đồng ý không.


Hơn nữa…


Lỡ đâu sau này Quý Hòa Hiện có người yêu, bạn gái tương lai của anh sẽ khoan dung cho bạn trai của mình bị một cô gái hôn vào mỗi tối à.


Tùy rằng cô là tinh linh hoa, nhưng cô cũng là nữ.


Đổi vị trí để suy nghĩ, nếu cô là bạn gái tương lai của Quý Hòa Hiện, cô tuyệt đối sẽ không đồng ý chuyện đó xảy ra.


Diệp Vấn Vấn thở dài, lúc thu nhỏ thì có thể yên tâm thoải mái để Quý Hòa Hiện nuôi, nhưng bây giờ không thể,


Nếu mỗi ngày cô có thể duy trì hình thể bình thường, cũng không thể để Quý Hòa Hiện nuôi mỗi ngày nữa, cô có thể làm chút gì đó.


Nhưng cô nghĩ tới nghĩ lui, cũng không biết mình nên làm gì, sẽ làm gì.


Tuy rằng cô đã tự học hết chương trình học cao trung, nhưng cô chưa từng đi học cao trung thật sự, cũng chẳng có năng lực chuyên môn nào. Tìm việc làm, dường như chỉ có thể tìm được vài việc phục vụ này nọ — Đây là kết luận sau khi cô lên mạng tìm kiếm.


“Sao thế?” Quý Hòa Hiện vừa đi tắm xong, anh bước ra khỏi phòng lắm, liền nhìn thấy Diệp Vấn Vấn đang mặt ủ mày chau ngồi bên mép giường.


Diệp Vấn Vấn thành thật nói: “Thầy Quý, tôi nên tìm một công việc.”


Bàn tay đang cầm khăn lau tóc của Quý Hòa Hiện dừng lại, sau đó anh ngồi xuống bên giường, dịu giọng hỏi cô: “Vậy em muốn làm việc gì?”


Diệp Vấn Vấn mờ mịt lắc đầu, cô rầu rĩ nói: “Tôi không biết gì cả.”


“Không sao, không biết có thể học.”


Quý Hòa Hiện vuốt nhẹ đỉnh đầu cô, anh từ tốn nói: “Quan trọng là, Vấn Vấn, em có chuyện gì muốn làm không?”


Diệp Vấn Vấn bị hỏi thế, cô muốn làm gì?


Ban đầu khi cô trở thành tinh linh hoa, chuyện cô muốn làm nhất là lớn lên. Tuy bây giờ chưa thể giải quyết chuyện lớn lên một trăm phần trăm, nhưng như vậy cũng rất tốt.


Cô có thể ở trong hai hình thái thu nhỏ và lớn lên.


Chờ đến khi gặp Trình Viện, cô muốn báo thù, muốn lấy lại công đạo cho bản thân trước kia, muốn vạch trần những gì viện trưởng và Trình Viện đã làm.


Chuyện này đã bắt đầu dưới sự giúp đỡ của Quý Hòa Hiện, mấy ngày nay Trình Viện lên mạng thanh minh, nói rằng tất cả những thứ đó đều là giả, cô ta còn mua thủy quân, nhưng chẳng thể cứu vớt được gì.


Hơn nữa, Quý Hòa Hiện thúc đẩy, tiếng mắng chửi trên mạng càng nhiều hơn. Đồng thời, cảnh sát Dương Thành cũng đã bắt đầu tham gia điều tra viện mồ côi Ái Tâm.


Nhưng Diệp Vấn Vấn đã chết, nhân chứng quan trọng nhất đã không còn, không thể nào nắm giữ được chứng cứ xác thực nhất. Thế cũng không sao, sự phẫn nộ của người trên mạng chính là một lưỡi dao sắc, những bộ ngành liên quan của Dương Thành bị áp lực, chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng chuyện này.


Chân tướng thế nào, khẳng định chẳng bao lâu nữa sẽ được công bố chính thức.


Kết cục của viện trưởng và Trình Viện ra sao, Diệp Vấn Vấn không quan tâm, chỉ cần họ không dễ chịu thì cô đã hài lòng.


Ở Dương Thành, viện trưởng gần như có thể một tay che trời. Trước đây cô chưa từng nghĩ tới, thì ra đối phó với viện trưởng và Trình Viện lại dễ chịu như thế.


Chuyện thế này vào tay Quý Hòa Hiện, lại dường như chẳng phí bao nhiêu sức lực đã giải quyết xong.


Nếu không có Quý Hòa Hiện giúp đỡ, cho dù cô có được hình thể bình thường, muốn báo thù, chắc chắn sẽ không dễ dàng như thế.


Chuyện cô muốn làm, bây giờ đã thực hiện được từng chuyện một. Đến lúc này, chuyện cô muốn làm nhất…


Diệp Vấn Vấn nhìn lại Quý Hòa Hiện, cô nói: “Thầy Quý, tôi muốn thi đại học.”


Giấc mơ trước đây của cô là hy vọng mình có thể chăm sóc cho cơ thể tốt hơn, đậu một trường đại học tốt, sau khi tốt nghiệp lại tìm một công việc ổn định, bình an trôi qua một đời.


Bây giờ cô đã có được cơ thể khỏe mạnh, còn có được một chút năng lực phi thường. Nhưng cô có ít kiến thức, phần lớn những tình huống cô đều rất ỷ lại vào Quý Hòa Hiện.


Cô cần học tập thêm nhiều tri thức, để tầm mắt của mình ngày một rộng lớn hơn, mà không phải lấy thân phận tinh linh hoa đi theo bên cạnh Quý Hòa Hiện, để anh nuôi mãi.


Cô đã tự học kiến thức cao trung, chỉ cần cố gắng hơn một chút, chắc chắn thi đại học không phải vấn đề. Vấn đề duy nhất là, nếu cô thi lên đại học, Quý Hòa Hiện không thể cùng đến trường với cô được, anh còn phải làm việc. Mà mỗi ngày cô nhất định phải hôn anh mới có thể duy trì hình thể bình thường.


Dường như Quý Hòa Hiện không hề lo lắng chuyện này, anh nghe Diệp Vấn Vấn nói xong thì rất đồng ý với cô: “Tôi sẽ liên hệ giáo viên phụ đạo thay em, để giáo viên dạy dần kiến thức cao trung cho em. Lại để bạn bè sắp xếp thân phận cho em, sang năm em có thể tham gia thi đại học.”


“Chúng ta có một năm, chờ em lên thi đại học. Trong khoảng thời gian này, có lẽ chúng ta sẽ tìm được cách để em duy trì hình thể bình thường mãi mãi. Cho dù không tìm được cũng không sao, đều sẽ có những cách khác, em không cần lo lắng, cứ yên tâm học là được.”


Diệp Vấn Vấn nhìn anh đầy kinh ngạc, nước mắt cô bỗng trào ra, không thể dừng lại nổi: “Thầy Quý, anh không cảm thấy tôi là một phiền phức sao, tôi vẫn luôn khiến anh phiền phức, tôi…”


“Vân Vấn.” Quý Hòa Hiện dịu dàng lau nước mắt cho cô: “Nếu em là người khác, có lẽ là phiền phức, nhưng em không phải. Sự xuất hiện của em, là do tôi sáng tạo mà thành, em là Diệp Vấn Vấn cũng được, là tinh linh hoa cũng được. Dù em là ai, với tôi mà nói, đều không phải phiền phức.”


Diệp Vấn Vấn khóc càng dữ hơn.


Trong đáy mắt Quý Hòa Hiện hiện ra sự đau lòng, anh đưa tay ôm Diệp Vấn Vấn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô. Trước đây cô nhận được quá ít ý tốt, anh lại xuất hiện quá muộn.


Khi lòng bàn tay anh vuốt nhẹ lưng cô, anh cảm nhận được dưới lớp áo là đôi cánh dán vào lưng cô, nó run lên nhẹ nhẹ theo tiếng khóc của cô. Mà, cô thông qua cánh của mình, cũng có thể cảm nhận được từng đường chỉ tay trong lòng bàn tay anh, và nhiệt độ ấm áp từ tay anh.


Sự ấm áp khiến người ta muốn khóc.


Diệp Vấn Vấn hơi xoay người, cô dựa đầu vào bên vai Quý Hòa Hiện, cô để mặc cho mình khóc đến đã thì thôi. Quý Hòa Hiện cũng không ngăn cản cô, mãi đến khi tâm tình cô dẫn bình phục lại mới nhẹ giọng nói với cô: “Xong chưa?”


Diệp Vấn Vấn xấu hổ gật đầu.


Quý Hòa Hiện đỡ vai cô: “Tôi xem một chút, xem mắt có sưng lên không.”


Diệp Vấn Vấn ngẩng đầu theo động tác của anh, viền mắt hồng hồng, lại nhìn thấy phần áo trước ngực và trên bả vai của anh bị nước mắt cô làm ướt một mảng lớn.


Cô khịt mũi, Quý Hòa Hiện đưa khăn tay cho cô, rồi đứng dậy đi vào phòng tắm thấm ướt khăn mặt sạch, lau gương mặt ửng hồng của cô thay cô.


Diệp Vấn Vấn ngẩng gương mặt nhỏ lên, mặc cho anh làm.


“Thầy Quý, tôi muốn làm trợ lý của anh.” Bởi vì vừa khóc cho nên giọng nói có hơi buồn: “Như thế tôi có thể đến đoàn làm phim với anh, còn có thể làm chút chuyện của tôi nữa, vừa học vừa làm việc.”


Quý Hòa Hiện trầm ngâm trong chốc lát, anh gật đầu đồng ý. Mỗi ngày để cô ở khách sạn chờ như thế, anh cũng không yên lòng.


Thấy nhóc cười đến con cong cong đôi mắt đỏ hồng, anh cũng cười nói: “Sao em không hỏi tôi về tiền lương và đãi ngộ.”


“Không cần.” Diệp Vấn Vấn vội lắc đầu, bây giờ cô đang được ảnh đế đại nhân nuôi toàn bộ, sao có thể cần tiền lương nữa chứ.


Quý Hòa Hiện không dùng vấn đề này chọc cô nữa: “Lấy thân phận trợ lý đến đoàn làm phim, em không thể dùng cái tên Vấn vấn được, bao gồm cả thông tin nhận dạng tương hai, em cũng không thể dùng cái tên Vấn Vấn.”


Cái tên Diệp Vấn Vấn rất ít gặp, huống hồ vì Trình Viện nên tên của cô đang bị nhắc đến trên mạng liên tục, vì để tránh phiền phức, cô phải lấy một cái tên giả.


Trước kia khi cô bị vứt trước cửa viện mồ côi, trong cái túi chỉ có mỗi một tờ giấy, trên mặt giấy viết ba chữ “Diệp Vấn Vấn”, ngoài ra không còn tin tức gì khác nữa.


Diệp Vấn Vấn biết rõ ý của Quý Hòa Hiện, tuy rằng chỉ dùng một cái tên giả, nhưng tóm lại là dùng cho bản thân mình, cô nhân tiện nói: “Thầy Quý, tên giả của tôi có thể theo họ anh không?”


Thần sắc của Quý Hòa Hiện hơi thay đổi, độ cong bên khóe môi anh dường như sâu hơn nhiều, anh nói: “Thật sự muốn dùng họ của tôi à?”


Diệp Vấn Vấn nghiêm túc gật đầu, cô cũng không có ý gì khác, chỉ đơn thuần muốn cùng họ với ảnh đế đại nhân mà thôi.


“Cũng tốt.” Quý Hòa Hiện nói: “Đã nghĩ ra tên nào chưa?”


Diệp Vấn Vấn lắc đầu, tốt xấu gì cũng là tên, cũng không thể lấy lung tung tiểu miêu tiểu cẩu gì đó được. Quý Hòa Hiện nói: “Duyệt ảnh minh khê kiều, phù chiếu đông lưu nhĩ, Quý Duyệt Nhĩ, thế nào?”


Diệp Vấn Vấn yên lặng gọi mấy lần, chẳng hiểu sao thấy rất vui: “Thích lắm.”


Cô nghĩ thầm, không hổ là ảnh đế đại nhân, hạ bút thành thơ, là có thể lấy cho cô một cái tên ngay.


“Thích là được rồi.” Quý Hòa Hiện đang định nói gì đó, nhưng điện thoại bên cạnh bỗng vang lên, là cuộc gọi video.


Tên người gọi đến là Dịch Phỉ.


Diệp Vấn Vấn nhìn thấy, mẹ của ảnh đế đại nhân gọi video đến. Cô lặng lẽ lùi sang bên cạnh, Quý Hòa Hiện nhìn cô một cái, sau đó nhận cuộc gọi.


“Con trai, mẹ về nước rồi!” Mẹ Quý hưng phấn nói: “Ngày mai mẹ đến tham ban… Khoan khoan, cái chân bên cạnh con là ai thế?”


—–


Tác giả có lời muốn nói:


Quý Duyệt Nhĩ => Quý duyệt ngươi, mọi người hiểu rồi chứ~
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom