• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

Full Danh Môn (3 Viewers)

  • Chương 356

Nhóm dịch: Hồng Mai


Chỉ chốc lát, thuyền nhỏ đến gần thuyền lớn, chúng lập tức tản ra, giống hệt một đám cá nhỏ linh hoạt ở giữa các thuyền lượn qua lại không ngớt. Trên mỗi cái thuyền nhỏ có ước chừng hơn mười tên binh lính, có kẻ lớn tiếng kêu thuyền dừng lại, có tên giơ trường câu tìm chỗ móc vào thuyền.


Phó tướng Lục Thắng của Lận Cửu Hàn nhìn hồi lâu, hắn đột nhiên chỉ vào một người trung niên trưởng quan trên thuyền nhỏ mà quay sang nói với Lận Cửu Hàn: “ Tướng quân, đây là quân đội của Vương gia ở Sơn Nam. Phía trước là thành Nghi Đô, nơi đó có ba nghìn binh đóng quân. Kẻ cao gầy kia là Binh Mã Sứ Dương Hạo, thuộc hạ biết hắn.”


Lần này đông chinh, Trương Hoán đặc biệt từ trong quân đội chọn lựa ra ba nghìn binh lính gốc Kinh Sở đi theo. Phó tướng Lục Thắng này là người quận Trường Sa, hắn từng đi lính ở trong quân Sơn Nam cho nên liếc mắt liền nhận ra trưởng quan trên thuyền nhỏ. Miệng hắn bĩu ra, khinh thường cười lạnh nói: “ Chuyện duy nhất cần làm của bọn họ ở chỗ này chính là bắt bí vơ vét tài sản thương thuyền qua lại. Phỏng đoán họ coi chúng ta từ Thục Trung tới là đàn dê béo đây!”


Lận Cửu Hàn trầm tư chỉ chốc lát rồi liền nói với chủ thuyền đứng phía sau: “ Lý Đông chủ, ngươi ra mặt đi hỏi một câu, bọn họ muốn bao nhiêu tiền lộ phí?”


Lần này thuyền chở quân chủ yếu trưng thu thuyền hàng của bảy hiệu buôn lớn dọc sông Mân Giang và của ba hiệu buôn dọc Trường Giang. Trong đó từ hiệu buôn lớn nhất Mân Giang là Dân Nga Thương Hành đã thu thập gần trăm chiếc thuyền hàng lớn loại chở ngàn thạch ( 1 thạch = 100 lít). Ông chủ Lý Đông Chủ của Dân Nga Thương Hành xót xa số thuyền liền khăng khăng đi theo thuyền đông tiến. Hắn thường đi lại trên Trường Giang nên biết rõ giá chung của lộ phí liền có vẻ đau khổ nói: “ Tướng quân, lần này không có quy định số tiền. Thấy đội tàu quy mô lớn như thế, bọn họ muốn lên thuyền kiểm nghiệm hàng hóa rồi mới quyết định.”


Lận Cửu Hàn mặt trầm xuống, nói với Lý Đông Chủ: “ Ngươi đi hỏi để bọn họ nói ra giá cả.”


“ Ta phải đi rồi.” Lý Đông Chủ không dám nói nữa, vội vã đi đàm phán.


“ Bịch!” một quyền, Lý Đông Chủ mới vừa lên thuyền nhỏ chuẩn bị đàm phán còn chưa nói gì liền bị Binh Mã Sử Dương Hạo một quyền đánh bay xuống sông. Hắn nổi giận mắng: “ Lại dám cò kè mặc cả, quy củ của Lão Tử ngươi còn không hiểu sao?”


Vài tên người chèo thuyền cuống quít nhảy xuống sông cứu chủ nhân. Tháng mười hai sông lớn rét lạnh thấu xương, vài tên chèo thuyền mất rất nhiều công sức mới tìm được Lý Đông Chủ rồi dùng một cây sợi dây buộc vào lưng hắn để người trên thuyền kéo Lý Đông Chủ từng chút một, hắn lúc này chỉ còn nửa cái mạng lên thuyền.


Binh Mã Sứ Dương Hạo kia dựa bản thân là quân đội, so sánh giặc cướp thì còn độc ác hơn vài phần, hắn đã sớm mất đi kiên nhẫn mà rống lớn: “ Mau vào bờ cho Lão Tử, ai dám trốn lập tức ném xuống sông.”


Trên thuyền lớn, phó tướng Lục Thắng vội vàng nói: “ Tướng quân, bọn họ thật sự sẽ buộc thuyền, lại còn áp mạn nữa!”


Lận Cửu Hàn mắt lộ ra sát khí, hắn lạnh lùng cười nói: “ Đồ không biết sống chết, nếu không muốn sống thì ta sẽ thành toàn cho ngươi!”


“ Cặp bờ!” Lận Cửu Hàn ra lệnh một tiếng, ba trăm chiếc thuyền lớn kéo dài vài dặm chậm rãi hướng đến kè bờ thành Nghi Đô chạy tới.


Trên bờ, năm sáu trăm tên binh lính đợi chờ thấy thuyền lớn hướng vào bờ chạy nhanh đến thì liền bắt đầu hoan hô. Từ khi Chu Thử làm chủ Thục Trung tới nay, dòng sông vốn tấp nập càng ngày càng vắng lạnh, mấy trăm chiếc thuyền lớn tạo thành thương đội như thế thì càng là hai năm không có thấy mặt. Chúng liền giống như người ăn trấu nuốt rau đột nhiên nhìn thấy thịt cá mang lên, làm sao có thể không khiến cho bọn họ không mừng rỡ như điên.


Nhưng ai cũng không nghĩ ra, hướng bọn họ chạy nhanh tới không phải là cái gì thịt cá. Mà là tử thần.


Mệnh lệnh đã truyền xuống, bọn lính thay khôi giáp, đao đã xuất vỏ, mũi tên đã trên cung. Tại mỗi mép chiến thuyền có vô số lính cung nỏ nằm rạp người ẩn nấp. Bọn họ đều ngưng thở cùng đợi lệnh của đội trưởng.


Sự thực, thuyền lớn như thế tại bờ kè thành Nghi Đô một lần nhiều nhất chỉ có thể dừng lại hơn mười chiếc. Bọn lính nóng nảy trên bờ đã nhao nhao chạy đến bờ kè ngoắc tay hô lớn. Bọn họ đã sốt ruột khó dằn nổi, muốn lên thuyền theo lệ mà kiểm tra. Mắt thấy hơn mười chiếc thuyền lớn đang cặp bờ mà đến chỉ còn cách không đầy năm mươi bộ, buồm đã hạ, bọn lính đều nhịn không được mà thoải mái cười lớn.


Nhưng chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra vào lúc này, thuyền lớn đột nhiên cùng nhau rào rào quay đầu, cùng chạy nhanh song song bờ kè. Hơn mười chiếc thuyền lớn hợp thành một đường, giống như một tòa tường thành cao lớn.


Binh Mã Sử Dương Hạo giận tím mặt. Hắn vừa muốn hạ lệnh Thủy Quỷ đi đục thuyền. Lại chỉ thấy một lá cờ đỏ trên một chiếc thuyền lớn từ từ bay lên. Trên hơn mười chiếc thuyền lớn bộc phát ra một tiếng hô to, từ bên mép thuyền xuất hiện gần ngàn binh lính võ trang hạng nặng, mỗi người cầm trong tay nỏ cứng. Một luồng sát khí lạnh thấu xương từ phía trước thổi thốc đến, đám binh lính trên bờ đột nhiên trở nên lặng ngắt như tờ. Từ trên thuyền lớn tên bắn như mưa rào, những mũi tên ùn ùn phóng tới trên bờ. Ở trên kè lập tức vang lên một trận kêu rên. Năm sáu trăm tên binh lính bị bắn đổ gục hơn phân nửa. Số còn lại đều bị hồn phi phách tán, lảo đảo quay đầu chạy trốn. Binh Mã Sử Dương Hạo thấy tình thế không ổn bèn lao mình muốn nhảy xuống sông, lại bị một mũi tên bắn trúng phía sau lưng. Hắn điên cuồng kêu một tiếng rồi nặng nề chìm vào dòng nước.


Buồm trên thuyền lớn lại lần nữa kéo lên, thuyền nhằm hướng chỗ nước sâu trong sông lớn chạy tới. Trên bờ trở nên thập phần yên lặng, mấy trăm cỗ tử thi nằm ngổn ngang chất đống trên bờ. Thỉnh thoảng có kẻ chưa chết cất tiếng rên rỉ vọng ra, máu chảy thành dòng lại tuôn vào trong sông nhuộm thành một mảnh màu đỏ.


Ngay sau khi đoàn thuyền đã đi xa, từ trong nước chậm rãi nhô lên một cánhs tay héo quắt, cố hết sức bám lấy gờ đá xanh ở bờ kè. Một sĩ quan trên lưng mang mũi tên dần dần nổi lên mặt nước, hắn nằm ở trên tảng đá há hốc mồm thở hổn hển. Một hồi lâu, hắn nhìn bóng thuyền đã đi xa nhịn không được thì thào tự hỏi “ Chẳng lẽ là bọn họ muốn đi tấn công Tương Dương sao?”


Thuyền lớn giống như một đàn cò trắng đã biến mất thật xa tại nơi trời nước một màu.


Phủ Phượng Tường, huyện Trần Thương. Nơi này là trung tâm chỉ huy tạm thời của quân Lũng Hữu. Sáng sớm, cửa thành được canh phòng nghiêm ngặt, gần trăm nông dân vào thành bán thức ăn đang xếp hàng chờ kiểm tra,


Lúc này, một chiếc xe ngựa có hơn trăm kỵ binh hộ vệ từ phía tây phi nhanh mà đến. Ở cửa sổ xe, Hồ Dong đầu đội mũ sa đang thăm dò nhình tường thành đánh giá. Hắn đã từng sống tại vùng này nhiều năm, đối với nơi này thập phần quen thuộc.


Xe ngựa tới gần cửa thành, dân chúng đi bán thức ăn nhao nhao mau tránh ra một con đường. Một người kỵ binh tiến lên trình lệnh bài cho quân coi giữ. Sau khi quân canh cổng xem xét lập tức cho đi qua. Xe ngựa chạy nhanh vào cửa thành, lúc này bên trong huyện thành Trần Thương đã là cảnh tượng trước khi đại chiến. Đại đa số cửa hàng đều đóng chặt không mở, trên đường không có người đi đường, chỉ có những đội binh lính liên tục đi tuần tra. Không khó gì mà trông thấy xe ngựa chở đầy hàng quân phẩm dọc theo đường cái chạy như bay mà qua. Một người kỵ binh lên tiếng hỏi đường, xe ngựa lập tức quay sang phải nhằm hướng nha huyện phi đi.


Huyện nha ở vào giữa tuyến đường chính của huyện thành trông cũng đã hơi cũ. Nơi này hiện tại tạm đổi thành hành dinh lâm thời của Tiết Độ Sứ. Trương Hoán cũng ở trong huyện nha. Hắn ở tại Phượng Tường đã gần mười ngày, vết thương của hắn có Thôi Ninh cùng Dương Xuân Thủy tỉ mỉ chăm sóc đã tốt hơn rất nhiều, cơ bản có khả năng đi lại được.


Giờ phút này, Trương Hoán đang cùng Lang Tướng Lý Song Ngư với Tào Hán Thần ở trong phòng nghiên cứu chiến cuộc. Có điều, bọn họ nghiên cứu cũng không phải chiến cuộc Hán Trung mà là chiến cuộc Hà Tây. Vào hai ngày trước, quân Đường ở Trương Dịch đột nhiên nhằm hướng quận Tửu Tuyền tộc Thổ Phiên phát động tiến công quy mô lớn. Mà ở quận Đôn Hoàng thì Vương Tư Vũ cũng phối hợp Hạ Lâu Vô Kỵ chỉ huy hai vạn kỵ binh từ phía bắc Hà Tây đánh vòng lại đã cướp lấy Ngọc Môn Quan, chặt đứt đường lui quân tộc Thổ Phiên.


Ở giữa gian phòng có một cái sa bàn, trên đó rõ ràng biểu thị trứ núi cao sông sâu cùng với sa mạc hoang mạc của Hà Tây. Trong đó những tòa thành trì giống như một chuỗi Trân Châu lấm chấm tô điểm rải rác trên dải đất Hà Tây hẹp và dài.


Trương Hoán chăm chú nhìn chằm chằm Ngọc Môn Quan. Hắn cau mày, ngón tay theo một con đường chuyển sang hướng tây, cuối cùng dừng ở trên một tòa quan ải. Phía nam quan ải là dãy Kỳ Liên Sơn cao và dốc, mà phía bắc chính là đại sa mạc mênh mông. Nơi này là điểm cuối của hành lang Hà Tây, cũng là cánh cửa phía đông của An Tây cùng Bắc Đình, vị trí địa lý cực kỳ hiểm yếu. Chỉ là trên sa bàn không có ghi tên.


“ Tào tướng quân, nơi này tên gọi là gì?”


Tào Hán Thần từ lúc mới ra đời liền sinh hoạt tại An Tây, đối hoàn cảnh địa lý nơi này thập phần quen thuộc. Hắn thấy Trương Hoán hỏi mình thì vội vàng đáp: “ Nơi này gọi là Tinh Tinh hạp, con đường đi An Tây nhất định phải qua.”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Danh gia hào môn
  • Đang cập nhật..
Chap-674
Danh môn
  • Cao Nguyệt
Chương 630
Mối tình danh môn
  • Niêm Hoa Nhạ Tiếu
Chương 952
Danh Môn Khuê Tú Và Nông Phu
  • Giả Diện Đích Thịnh Yến
chap-149
Thế Gia Danh Môn
  • Thập Tam Xuân
chap-188

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom