• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

Hot Nàng dâu cực phẩm Full (2 Viewers)

  • Chap-100

Chương 100: ôn niệm như ngọc , gặp gỡ Cố Hoài Sâm




Kết thúc cuộc gọi, Đàm Hi đứng dậy rời đi, bên kia đường có một cửa hàng máy tính, cô muốn thay con chuột.



“Mẫu này có thể thử không?” Đàm Hi chỉ vào một mẫu trong tủ trưng bày, quay đầu hỏi nhân viên phục vụ.



“Có thể, xin chị đợi chút!”



Sau đó, đối phương cầm một mẫu dùng thử, Đàm Hi cầm trong tay, cảm giác… rất tuyệt! Một cảm giác hào khí đại sát tứ phương sản sinh ra đầy tự nhiên.



Quả nhiên, đối với một gamer mà nói, chuột chính là nguồn sức mạnh.



“Cô thật sự rất có mắt nhìn đây, đây là Fnatic, bản giới hạn của Sensei.”



So với bản gốc màu vàng, cô càng thích bản màu đen, đèn logo ở phần đuôi cũng được đổi thành kí hiệu của Fnatic với màu vàng đất, nhìn đến đâu thích đến đấy.



“Được, lấy nó đi!”



Một tay trả tiền, một tay nhận hàng.



Đột nhiên, một cục mềm mềm đụng vào đùi cô, một chiếc bánh bao sữa di động.



Không đợi cô mở miệng hỏi là đứa bé nhà ai thì con chuột ở trên tay trái của cô không cánh mà bay, không đúng, là bị giật một cái thật mạnh.



Mà người ra tay, chính là một đứa bé nào đó… đang ôm lấy đùi cô không chịu buông tay.



Đàm Hi còn chưa kịp đen mặt, chỉ thấy khuôn mặt bé bỏng kia ngẩng đầu lên, cùng với con chuột nó vừa cướp được từ tay cô.



“Cái này… là của em!” Giọng nói bé bỏng ngọt ngào, diễu võ giương oai.



Đàm Hi nhanh tay hơn, giật con chuột về, “Bé à, chị vừa trả tiền xong, lúc nào lại thành của nhóc rồi hả?”



“Chú Ba! Chú Ba! Có người xấu! Phụ nữ xấu xa!”



Người xung quay vây lại, thì thầm với nhau, chỉ chỉ trỏ trỏ, đều là những người đến để hóng chuyện.



“Hu hu… Chú Ba! Hàng Hàng ở đây! Có người xấu nè! Cướp chuột của Hàng Hàng!” Thằng nhóc vừa gào thét vừa giậm chân, giơ tay ra giữ lấy tay của Đàm Hi.



Chiều cao quyết định khoảng cách, tóm lại, dù cho thằng bé có nhảy đến n lần thì cũng không thể với được tới tay của cái người dài như cột điện trước mặt mình.



“Này, nhóc là châu chấu đấy à?” Nhảy nhảy nhảy.



“Hừ! Người phụ nữ xấu xa!”



Giọng điệu này, hình như có hơi quen quen…



Đột nhiên, tầm mắt dừng lại, nhìn bánh bao nhỏ từ trên xuống dưới hết một lần, Đàm Hi chớp mắt, lại chớp mắt, trời ạ…



Ngay lúc mắt to nhìn mắt nhỏ, mắt nhỏ cũng xoay xoay nhìn lại mắt to.



“Ồ! Tôi biết rồi!” Châu chấu con nhảy một cái thật cao, cao hơn các lần trước, “Là chị! Chính là mụ điên kia! Chị cướp kẹo bông của tôi...”



Đầu Đàm Hi đầy vạch đen, không sai, chính là tên nhóc ranh kẹo bông đã hại cô phải xông vào toilet nam.



Tiêu rồi, cô đã tạo phải nghiệt gì thế này…



“Chị còn muốn cướp con chuột của tôi nữa à?!”



Đàm Hi mở miệng, đang chuẩn bị nói chuyện thì một người đàn ông tách quần chúng ra, đi đến trước mặt cô, áo sơ mi quần tây, khí chất tuyệt vời.



“Xin lỗi! Trẻ nhỏ không hiểu chuyện…”



“Chú Ba! Chú Ba! Chính là chị ta, cướp đồ của con!”



“Cố Tử Hàng! Im miệng cho chú! Một lát nữa chút sẽ xử lý con sau!”



Người đàn ông ngẩng đầu nhìn Đàm Hi, ánh mắt tỏ vẻ kinh ngạc, không ngờ đối phương lại trẻ đến thế, trông như một đứa trẻ ấy.



Đúng là vậy, để tiện đi lại, Đàm Hi mặc rất thoải mái, một đôi giày Nike màu trắng, quần soóc thể thao, áo thun kiểu rộng, thật sự chẳng khác nào với học sinh trung học.



Như thế còn là một Đàm Hi thích phô trương sao?



Người có khí chất có thể mặc đồ chợ như đồ hiệu, Đàm Hi tự hỏi mình, cô không phải kiểu người ấy. Cô chỉ biết mặc đồ bình thường thành kiểu không bình thường, à, là gợi cảm…



Vạt áo quá dài che mất đi chiếc quần soóc, chỉ để lộ cặp đùi thẳng tắp trắng nõn, nếu nhìn sơ qua thì trông giống như không mặc quần.



Nửa ẩn nửa hiện, muốn vén lên nhưng lại thôi.



Vai đeo một chiếc balo lớn, là kiểu thể thao của Adidas, màu xanh dạ quang tươi sáng, trên móc khóa có gắn một quả cầu nhung, mỗi khi cô cử động, quả cầu khẽ lắc lư theo.



Mày kiếm khí khái, da mặt trắng trẻo, cộng thêm một đôi chân dài không thua gì người mẫu, quả thực là một cô gái rất xinh đẹp.



Cố Hoài Sâm sợ làm cô sợ, bèn thu khí thế lại, mang theo nụ cười dịu dàng ấm áp, “Thật ngại quá, Hàng Hàng nhà tôi…”



Lời phía sau, Đàm Hi đều không nghe thấy được.



Anh ta vừa cười, cô liền lặng người, trong đầu lặp đi lặp lại, chỉ có một câu.



Mạch Thượng Nhân Như Ngọc, Công Tử Thế Vô Song.



“Người phụ nữ điên! Chú Ba gọi chị kìa…”



“Hả? À...” Tiếng của bánh bao sữa rất cao, giọng điệu không tốt, nhưng Đàm Hi lại thầm cảm kích, vì nếu còn không tỉnh lại thì chắc mất hết cái mặt này mất.



“À… khụ khụ… lúc nãy anh nói gì?” Đàm Hi giữ vững tinh thần, nhìn anh ta.



“Tử Hàng vẫn luôn muốn có con chuột trong tay cô, vì nó là bản giới hạn, chạy đến rất nhiều nơi đều nói không có. Hôm nay tôi dắt nó ra ngoài, trùng hợp đi ngang qua cửa tiệm này, định thử xem vận may thế nào. Ban đầu, chúng tôi ở dưới lầu hỏi tiếp tân, nhân viên nói vẫn còn lại một con, kêu chúng tôi lên lấy, nên Hàng Hàng mới nói là của nó.”



“À, thì ra là vậy!”



Đàm Hi biết với kiểu cửa tiệm này, vì sản phẩm bán ra đa dạng nhiều chủng loại nên dẫn tới việc cạnh tranh khốc liệt, thông thường sẽ đặt nhiều tủ trưng bày ở nhiều tầng lầu khác nhau.



“Xin lỗi, là sơ xuất của chúng tôi.” Nhân viên phục vụ vội bước đến xin lỗi, “Quầy ở dưới lầu 1 là cùng một công ty với chúng tôi, không ngờ lại tạo nên hiểu lầm đáng tiếc như thế. Nhưng, chuột chỉ có một thôi, hai anh chị...”



Cảm thấy khó xử.



Đàm Hi cau mày, không nói gì.



Cố Hoài Sâm nhìn cháu mình, cũng thấy khó xử.



“Chú Ba! Đó là con cuối cùng, con cuối cùng rồi đấy! Là của con! Người phụ nữ xấu xa, phụ nữ điên, cứ thích cướp đồ của Hàng Hàng!” Nhoi nhoi giậm chân, khuôn mặt nhỏ nhắn sốt ruột đến mức ửng đỏ, giống như có hai quả táo gắn ở hai bên má.



Mặt mày anh ta khẽ động, bắt lấy ý ẩn chứa trong lời nói của cậu nhóc, “Cố Tử Hàng, nói chuyện cho đàng hoàng, thế này rất không lễ phép! Không được mắng người bừa bãi.”



“Chú Ba! Con không có bừa bãi đâu! Chính là chị ta, cướp kẹo bông của con, còn giành luôn chuột của con nữa, đáng ghét!”



“Kẹo bông?” Cố Hoài Sâm cau mày, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Đàm Hi.



Đàm Hi chớp mắt, vẻ mặt đầy vô tội, “Nhóc con à, có phải em đã nhận nhầm người rồi không? Chị chưa từng gặp em bao giờ~”



“Chính là chị! Là đồ phụ nữ điên! Chú Ba, chính là chị ta, chị ta ăn hết một nửa chiếc kẹo bông của Hàng Hàng! Xấu xa, xấu xa, xấu xa! Xấu hổ, xấu hổ, xấu hổ!”



Đàm Hi vẫn cười, nhưng trong lòng đang có một vạn câu đm đm đm lướt qua một cách điên cuồng.



Vãi! Trí nhớ của thằng nhóc ranh này tốt thật!



“Thật sự không phải chị. Em đáng yêu thế này, nếu chị đã từng gặp thì chắc chắn sẽ nhớ mà“.



Nhớ đến lúc chết! Đồ nhóc con thối tha.



“Chính là chị! Chính là chị!” Nhóc con tức đến sắp khóc, tuy trưởng thành sớm nhưng gặp phải người lõi đời như Đàm Hi thì chỉ có nước rước phần thua thiệt về người.



“Chú Ba, đúng là chị ta đấy, chú tin con đi…”



Con ngươi Cố Hoài Sâm co lại, “Đủ rồi, Hàng Hàng!”



“Chuột…”



“Yên tâm, chuyện chú Ba đã hứa với con thì chắc chắn sẽ làm được“.



Đàm Hi nhướng mày, có một dòng nước ngầm đang âm thầm phun trào trong đôi mắc đen như mực của cô.



Hờ, Công Tử Thế Vô Song…



Nhắm mắt, gom lại những cảm xúc đang tuôn trào, mở mắt ra, mọi thử đã trở nên trong xanh như cũ.



Người đàn ông nói với nhân viên: “Tôi đã trả tiền rồi.”



Đàm Hi cười, “Tôi cũng đã trả rồi.”



Nhân viên phục vụ vỗ đùi, “Ai trả tiền trước thì chuột thuộc về người ấy.”



“Được!”



“Được!”



Cùng lên tiếng, cùng gật đầu.



Cố Tử Hàng trợn hai con mắt đen láy trừng Đàm Hi, xoay đầu, giơ tay lên, “Chú Ba, bế!”



Đàm Hi trợn mắt kinh thường, thè lưỡi.



Vô tình bắt gặp ngay đôi mắt biết cười của anh ta, cô liền bối rối.



Cố Hoài Sâm lắc đầu bật cười, hai đứa nhóc con giành đồ, anh ta nhúng một chân vào, chẳng khác gì ỷ lớn hiếp bé.



Nhân viên phục vụ chạy đi, vào thang máy đi xuống lầu 1.



Đàm Hi thấy nhàm chán, dựa người vào tủ trưng bày, mũi chân vẽ vòng tròn trên đất, người hiểu cô sẽ biết, lúc cô bực bội mới làm ra động tác này.



Cố Hoài Sâm thấp giọng an ủi cháu mình, ánh mắt thì cứ đặt vào trên người Đàm Hi.



Nhìn thấy động tác đậm mùi trẻ con như vậy, nhất thời cảm thấy buồn cười, cũng đúng, anh ta giành đồ với một cô bé làm gì cơ chứ?



“Hàng Hàng, chúng ta đi thôi, chú Ba kêu người bên nước ngoài mua kiểu mới nhất cho con nhé?”



“Nước ngoài à… phải đợi lâu lắm…” Ngáp một cái, ủ rũ tinh thần.



Cố Hoài Sâm hơi mềm lòng.



Nhóc con Cố Tử Hàng rất thông minh, cũng rất thù dai.



Đây đã không còn là vấn đề về con chuột nữa, nó không muốn người phụ nữ điên kia được lợi một cách dễ dàng!



Dám cướp kẹo bông của nó, cắn hết một nửa… còn nói kẹo của nó không ngon… thật đáng ghét mà!



Hừ!



Đàm Hi dỏng tai lên nghe, không bỏ sót chữ nào, mắng một tiếng “nhóc quỷ ranh!”, nhưng tầm mắt lại liếc về phía người đàn ông kia.



Ngôn niệm quân tử. Ôn kỳ như ngọc



Chắc là miêu tả thế này đúng không?



“Xin lỗi, trẻ con không hiểu chuyện.”



Đàm Hi cúi đầu, buồn bực đáp một câu, “Không sao.”



Hai con ngươi đen láy của Cố Tử Hàng xoay chuyển, ghé sát vào tai chú mình thì thầm gì đó, sau đó, Cố Hoài Sâm bế đứa bé đi đến bên cạnh Đàm Hi.



“Hàng Hàng nói, nó từng gặp cô.” Giọng nói dịu dàng, làm ấm lòng người nghe.



“Ồ.” Đàm Hi nghĩ, ngay cả giọng nói cũng dễ nghe thế…



“Ở bệnh viện.”



“Ồ.”



“Người phụ nữ điên! Chị chỉ biết nói ồ thôi hả?!” Bạn nhỏ Cố rất tức giận.



“Ồ.”



Cố Tử Hàng: “…”



“Tôi tên Cố Hoài Sâm, là chú Ba của Hàng Hàng.”



Đàm Hi ngẩng đầu, nhìn anh ta đầy kinh ngạc, Cố Hoài Sâm…



Cố Hoài Sâm ngẩn ra, một đôi mắt thật đẹp, trong suốt như lưu ly, lạnh như băng tuyết, tràn đầy linh khí, khiến con người ta như đắm chìm vào…



Nhìn một lần, anh ta liền nhắm mắt lại, không dám nhìn nữa.



“Đàm Hi…” Cười khẽ, nhướng mày, “Đàm trong đàm thoại, Hi trong từ nhốn nháo rộn ràng.”



“Chào cô!” Cười gật đầu, dịu dàng hòa nhã.



“Người phụ nữ điên!” Bạn nhỏ Cố bặm môi, muốn học vẻ lạnh lùng của người lớn, nhưng về mảng nói vẫn chưa phát triển toàn diện, chữ “hừ” lại đọc thành chứ “ha”, làm cho Đàm Hi cảm thấy rất buồn cười.



“Ha ha ha ha… nói còn khó nghe hơn trâu!”



“Chị!” Siết chặt nắm đấm nhỏ, tròng mắt to như trái nho tích đầy sự tức giận, cau mày nhăn mặt, dường như mỗi sợi lông trên người đều có thể dựng lên thành gai bất kỳ lúc nào.



Rất đơn thuần, rất đáng yêu, rất muốn hôn một cái.



Và Đàm Hi đã làm như thế lật, khom người xuống tới vai người đàn ông, chớp chớp đôi mắt to, sau đó, mua~



Một nụ hôn thật kêu.



Bạn nhỏ Cố ngơ ngác, ngay cả Cố Hoài Sâm cũng ngơ ngác theo, không biết phải làm sao.



Cố Tử Hàng là đứa cháu duy nhất của nhà họ Cố, không cần nghĩ cũng biết nó được cưng chiều đến cỡ nào.



Thằng nhóc con này có tính cách rất kỳ lạ, từ lúc sinh ra không thích được ai bế, trừ ba mẹ nó và chú Ba Cố Hoài Sâm ra, những người khác cứ đụng vào là khóc, khóc vẫn không đủ, phải đi tắm rửa cho thật sạch, cho nên trong nhà không ai dám trêu chọc nó cả.



Ngay cả ông nội, bà nội của nó còn chẳng dám đụng vào thì càng đừng nói đến một người xa lạ không quen biết.



Đi khám bác sĩ tâm lý, người ta bảo là bệnh thích sạch sẽ ở mức độ nhẹ, đồng thời có một ít hội chứng ám ảnh cưỡng chế.



Lần này thì hay rồi, bỏ qua giai đoạn ôm, trực tiếp hôn luôn.



Cố Hoài Sâm cười khổ, thậm chí anh ta có thể tưởng tượng trước được, thằng nhóc này sẽ khóc rống lên, còn anh ta sẽ rơi vào tình thế túng quẫn không biết phải làm sao.



Đàm Hi không biết nhiều như thế, cô thích làm là làm, dù sao, làn da của cậu nhóc này trắng mềm, trông thật sự rất ngon miệng.



Hôn xong, chép miệng, nhớ lại mùi vị ấy.



Mùi sữa riêng của trẻ con hòa lẫn với mùi dầu Lục Thần, rõ ràng là rất bình thường nhưng lại rất dễ chịu, rất thơm, rất muốn cắn một miếng.



Sau đó, khuôn mặt bạn nhỏ Cố ửng hồng, lan từ gò má đến vành tai, trông cứ như đánh phấn má hồng, kết hợp với làn da trắng nõn, trông rất xinh đẹp và bắt mắt.



“Người phụ nữ điên! Đáng ghét!” Xoay đầu, không nhìn cô, ánh mắt chớp chớp, lông mày run mạnh.



Đàm Hi trợn mắt khinh thường, mới vài tuổi mà đã biết làm lố, lớn lên không biết sẽ ra sao?



Cô nhích tới trước mắt cậu nhóc, mắt to nhìn mắt nhỏ.



Cố Tử Hàng né ra.



Đàm Hi cứ nhích về trước.



“Xấu hổ à?”



“Người phụ nữ điên!”



“Tốt xấu gì chúng ta cũng từng kiss nhau, nhóc có nên đổi sang xưng hô khác không nào?”



“Không đổi!” Vành tai đỏ ửng cả lên.



Cậu đã từng học lớp tiếng Anh theo sở thích, thầy giáo cũng từng nói, kiss tức là hôn, chỉ có ba mẹ mới có thể làm thế.



“Gọi một tiếng chị yêu xem? Ngoan nào ~”



“…”



“Gọi đi, gọi đi, gọi đi mà…”



“Chị phiền quá!”



“Có gọi không? Không tin chị hôn nữa…”



“Đừng!” Hai bàn tay mũm mĩm che mặt, rúc vào ngực Cố Hoài Sâm, như một chú lạc đà con vùi đầu vào trong cát.



“Cưng có che thì chị cũng hôn được.”



“Người phụ nữ xấu xa! Đồ lừa gạt!”



“Gọi chị yêu nào!”



“Không gọi!”



“Vậy chị sẽ tiếp tục hôn…” Vừa nói vừa chu miệng, làm bộ như muốn hôn lên bàn tay mập mạp của cậu nhóc.



Cậu nhóc giãy dụa, đẩy mặt cô ra, nhưng Đàm Hi cứ tiến lại gần, đột nhiên mất lực, cô nghiêng về trước theo quán tính, tuy đã phản ứng lại kịp thời nhưng cánh môi vẫn lướt qua cổ của người đàn ông.



Cố Hoài Sâm giật mình, cả người cứng đờ, một dòng nước siết chảy khắp tứ chi xương khớp, con tim co lại như bị điện giật.



Đàm Hi ảo não, giữ vững hình tượng, không ghẹo bánh bao nhỏ nữa.



“Chuyện đó…”



“Cô…”



Hai người lên tiếng cùng lúc, Cố Tử Hàng dựa vào vai chú mình, hé mắt nhìn trộm.



“Xin lỗi, hình như tôi đã đùa hơi quá đà.” Đàm Hi nói xin lỗi, vô tư, thản nhiên.



Cố Hoài Sâm thì chẳng nói gì, gõ vào đầu đứa nhóc không chịu ngồi yên trong lòng mình, “Không sao.”



Nhưng trong lòng lại thấy sợ hãi, như dư chấn sau cơn động đất, liên miên không dứt…



Đàm Hi lè lưỡi, đứng về vị trí cũ, tiếp tục dùng mũi chân vẽ vòng tròn…



Trong lòng nghĩ, sao nhân viên kia vẫn chưa trở về…



Cố Tử Hàng lại không vui, liếc mắc nhìn cô, nhưng Đàm Hi đang cúi đầu nên chẳng thể nhìn thấy khuôn mặt méo xẹo, buồn cười của cậu.



“Thật ra, Hàng Hàng không thích tiếp xúc cơ thể với người lạ, nhưng hình như cô là trường hợp ngoại lệ.” Ngừng lại, bổ sung thêm: “Ngoại lệ duy nhất.”



Đàm Hi mỉm cười nghiên đầu nhìn anh ta, “Vậy à?”



Cố Hoài Sâm gật đầu, “Nó rất thích cô.”



“Chú Ba! Con không hề thích người phụ nữ điên này chút nào đâu!” Nhóc con đỏ mặt, bỗng chốc xù lông lên.



“Xin lỗi, để hai anh chị phải đợi lâu rồi…” Nhân viên phục vụ chạy đến, kéo theo một cơn gió nhẹ.



Đưa một tờ hóa đơn nhỏ cho Đàm Hi, một tờ khác đưa cho Cố Hoài Sâm.



“Đây là hóa đơn thanh toán của hai người, bên trên có thời gian thu ngân cụ thể do máy tính ghi lại, chính xác đến từng giây…”



Hai người đối chiếu, Đàm Hi giành được chiến thắng lấy được con chuột nhờ ưu thế nhanh hơn 3 giây.



Nhân viên phục vụ trả lại tiền cho Cố Hoài Sâm, “Thật sự rất xin lỗi anh.”



Xua tay, “Không sao.”



“Chú Ba, không mua được rồi…” Bạn nhỏ Cố rất thất vọng, nhìn túi giấy trong tay Đàm Hi bằng một ánh mắt đầy tội nghiệp.



Không khóc không quậy, vừa nhìn là được được dạy dỗ rất tốt.



“Không đâu, mấy hôm trước chú đã nhờ bạn ở nước ngoài rồi, không tới một tuần là sẽ nhận được thôi.”



“Thật sao? Là chú Jack ạ?” Hai mắt trở nên sáng chói ngay tức thì.



“Ừ! Cái đầu nhỏ vẫn còn thông minh lắm!”



“Dĩ nhiên!”



Đàm Hi gọi nhân viên phục vụ gói con chuột cô thử lúc trước lại, nhưng chỉ chịu trả một nửa giá gốc.



“Dạ vâng.”



Cố Hoài Sâm đến chào từ biệt, “Cô Đàm…”



“Hi Hi.”



Anh ta ngơ ngác.



“Tôi không phải là “cô” gì hết cả, anh có thể gọi thẳng tên tôi, Đàm Hi hoặc gọi Hi Hi như bạn bè hay gọi.”



“Vậy chúng tôi đi đây.” Cuối cùng vẫn không nói ra.



Đàm Hi nhắm mắt, trong đôi mắt thoáng hiện lên một sự thất vọng.



Dù có giống nhưng cũng không phải là cậu ấy…



“Cô ơi, chuột của cô đây.”



Đàm Hi rút tờ 500 tệ đặt trên kệ, không đợi thối tiền liền nhấc chân lên chạy.



“Cố Hoài Sâm!”



Anh ta xoay đầu lại thì thấy một dáng người cao ráo chạy tới, hai chiếc chân dài giao nhau khiến người ta hoa cả mắt.



“Phù…” Dừng lại, thở phào, cô gái toét miệng cười, để lộ ra tám chiếc răng tiêu chuẩn: “Anh... đi nhanh thật…”



“Ừm.” Anh ta gật đầu, mỉm cười đáp lại, “Vì chân tôi dài.”



“Không ngờ anh cũng biết nói đùa…”



Cố Hoài Sâm nhướng mày, “Sao tôi lại không biết nói đùa?”



“Vì anh nhìn rất giống tiên.”



“Tươi á?” Anh ta lắc đầu, “Đều là thịt khô ả rồi, còn tươi nỗi gì nữa.”



“Ha ha, ý tôi nói là “tiên” trong chữ “tiên nhân” ấy.”



“Ồ thì ra là thế.” Khựng lại, “Thế bây giờ cô vẫn còn cảm thấy tôi… giống tiên chứ?”



Đàm Hi gật đầu.



Trên mặt người đàn ông xuất hiện sự khó xử nhẹ, “Chẳng lẽ tôi trông rất… phiêu dật à?”



“Không, là sạch sẽ.”



Cố Hoài Sâm khựng lại, anh ta nhìn ra được “sự quật cường” trong đấy mắt của cô.



Cô ấy đang khẳng định điều gì? Hoặc đã nhận định được gì?



Một cảm giác lỳ lạ trào lên con tim anh ta, anh ta muốn thăm dò sâu hơn nhưng không tìm được gì, rất bình thường, cứ như cái giây phút bị mất khống chế ấy chỉ là ảo giác mà thôi.



Đàm Hi nhét con chuột chưa bị tháo niêm phong và cả túi giấy vào lòng bánh bao nhỏ, “Không cần cảm ơn, nhóc cho chị hôn một cái, chị tặng nhóc một con chuột, hai ta không ai nợ ai! Sau này gặp lại, không được kêu chị là người đàn bà điên nữa đâu đấy! Bye nhé!”



“Cô…” Cố Hoài Sâm lên tiếng, nhưng Đàm Hi không nhìn anh ta, xoay người, hòa mình vào dòng người trên phố.



Cuối cùng, bóng dáng cô gái biến mất trong biển người, ngày hè chói chang dường như ít đi một tia sáng, trở nên không còn chói mắt nữa.



Cô nói, không ai nợ ai?



 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom