• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

Full Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ Ba lạnh lùng (3 Viewers)

  • Chap 69-70

Chương 69.1: Vì ai mà anh lo lắng

Cách tiệm mỳ vằn thắn Cố thị không xa, một cô gái tướng mạo xinh đẹp trong sáng đứng đó đã gần hai phút.

Cô gái đứng im không nhúc nhích, không phải đang đợi ai cả mà chỉ nhìn chằm chằm vào cái thùng rác cách mình hai ba bước kia.

Chốc sau, trong mắt cô gái hiện lên sự kiên định, đi tới, chính xác lấy ra tờ giấy đã bị vò nát.D!ễn Đ@n L3 Quý Đ^n

Mở ra xem, sắc mặt cô trở nên tái nhợt.

Đây là hai chiếc vé xem ca nhạc đắt tiền, lại bị người mua chúng coi là giấy vụn ném vào thùng rác.

Anh không hẹn được người muốn cùng đi xem ca nhạc sao?

Dù vậy, anh cũng có thể bán lại tấm vé này, hoặc là tặng cho người khác, vậy mà anh lại vứt chúng ở đây.

Giống như tính cách của anh ---

Nếu không có được thứ mình muốn, thà rằng không cần chứ tuyệt không cần vật thay thế ---

Cô siết chặt tấm vé, tâm tình kích động đi nhanh về phía trước.

... tieu_hao ... D!ễn Đ@n L3 Quý Đ^n

Thân Văn Hạo lên xe, cũng không khởi động xe ngay mà lấy một điếu thuốc trong hộp ra châm.

Hộp thuốc lá này có lẽ do người nào đó để lại, giờ đã bị ẩm, hít vào thấy thật đắng chát.

Giống như tâm tình anh bây giờ.

Anh về nước liền dò hỏi ngay tin tức của cô ấy, khi gặp lại, cô ấy lại vẫn không quên Mục Tư Viễn, thậm chí còn sinh cho anh ta hai đứa con trai.

Không sao, chỉ cần bọn họ chưa ở bên nhau, anh vẫn còn cơ hội.

Mặc kệ bên cạnh cô ấy còn có một Công Tôn tiên sinh, hoặc là người đàn ông nào khác, anh cũng không thèm để ý.

Chỉ cần cô ấy tiếp nhận anh, anh bằng lòng chăm sóc cô ấy cả đời.

Thế nhưng, thái độ của cô ấy lại làm anh tiến thối lưỡng nan.

Hoặc giả, anh vẫn nên cho cô ấy thêm chút thời gian để cô ấy thích ứng với sự hiện hữu của anh.

Dập tắt đầu lọc, anh khởi động xe, lúc kiểm tra đường thì thấy một bóng hình quen thuộc xuất hiện trong kính chiếu hậu.

"Tâm Du?"

Anh kỳ quái đẩy cửa, thò đầu ra hỏi: "Em sao lại ở đây?"

Trịnh Tâm Du không nói được một lời đi thẳng tới trước mặt anh, lúc này anh mới thấy được sắc mặt tái nhợt của cô, "Tâm Du, em sao vậy?"

Trịnh Tâm Du kinh ngạc nhìn anh một cái, bỗng chìa tay đưa thứ mình cầm cho anh thấy.

Mặc dù có chút chật vật, cô vẫn hỏi: "Hôm nay... Anh muốn hẹn Cố Bảo Bảo đi xem ca nhạc sao?"

Thân Văn Hạo sửng sốt, trên tay cô ấy không phải là hai cái vé mà anh vừa rồi ném vào thùng rác hay sao?D!ễn Đ@n L3 Quý Đ^n

Vì sao chúng lại ở trên tay cô ấy?

Nhìn sự kinh ngạc và giận giữ dâng lên trong mắt cô ấy: "Tâm Du, em theo dõi anh?"

Đây coi như là một đáp án khẳng định với cô!

Hôm nay anh quả nhiên muốn hẹn Cố Bảo Bảo ra ngoài, người kia trong lòng anh, vậy mà thực sự là Cố Bảo Bảo!

Cô lắc đầu không muốn tin, nước mắt lăn xuống, "Không, không đâu, Văn Hạo, anh nói cho em biết đây không phải sự thật đi, không phải..."

"Tâm Du!"

Anh nhanh chóng xuống xe, "Em bình tĩnh lại đi, em rốt cuộc sao thế?"

Cô chợt nắm lấy cánh tay hắn, "Văn Hạo, người kia trong lòng anh không phải cô ấy, không phải cô ấy có đúng không? Tất cả đều là em lầm, là em lầm..."

"Tâm Du,"

Anh nắm lấy hai vai cô, muốn cô bình tĩnh lại, "Em đi theo anh tới đây, chính là vì việc này?"

Trịnh Tâm Du gật đầu, lại lắc đầu, hôm nay sau khi cô gọi điện thoại cho anh, đúng lúc gặp Cố Bảo Bảo tới đưa hàng, trong lòng cô liền có dự cảm không rõ ---

Lúc mà anh bảo hôm nay không có thời gian, từ chối lời mời của cô thì nhất định sẽ đến tìm Cố Bảo Bảo!

Mặc dù nghĩ như vậy, trong lòng cô vẫn không dám xác định, sự hiếu kỳ hành hạ cô cả đêm không ngon giấc, cho nên cô tới đây!

Cũng xác nhận những dự cảm ấy là sự thật!

"Văn Hạo, đây là vì sao?"

Cô không cách nào bình tĩnh lại được, "Tại sao lại là cô ấy? Em... Em có chỗ nào thua kém cô ấy cơ chứ?"

Biết rõ là vấn đề này rất ngu ngốc, cô vẫn không nhịn được phải hỏi cho rõ.

Cô muốn biết nguyên nhân, nhưng khi anh thực sự lên tiếng, cô lại lui bước: "Đừng nói, đừng nói, Văn Hạo!"

Cô hoảng sợ lùi lại, "Xin anh, đừng nói!"

Nhưng ánh mắt anh lại bình tĩnh nhìn cô, đó là một ánh mắt kiên quyết, "Tâm Du, cô gái trong lòng anh, chính là Cố Bảo Bảo!"

Không quan tâm tới sắc mặt tái nhợt của cô, cái cần nói thì càng phải sớm nói cho rõ, "Có lẽ việc này em cũng không tin, thế nhưng qua nhiều năm như vậy, anh vẫn không quên được cô ấy!"

Mặc dù chỉ ngồi cùng bàn một năm rưỡi, tuy anh không hiểu mình bị điều gì của cô ấy hấp dẫn, dù cho có rất nhiều cô gái muôn hình muôn vẻ qua lại bên cạnh mình, nhưng anh vẫn không cách nào quên được cô ấy.

Đương nhiên, những lời này chỉ có thể nói với Cố Bảo Bảo, đối với Trịnh Tâm Du, mặc dù anh không thích cô nhưng cũng không muốn làm cô tổn thương.

"Em bảo anh đừng nói nữa!"D!ễn Đ@n L3 Quý Đ^n

Nhưng mà, thương tổn cũng không thể tránh khỏi.

Trịnh Tâm Du bỗng hét lên với anh: "Em bảo anh đừng nói nữa mà, anh vì sao còn nói, vì sao lại là hôm nay? Vì sao?"

"Tâm Du!"

Dường như cô có gì đó không ổn, anh muốn nắm lấy cô, cô lại lùi về sau, xoay người bỏ chạy thật nhanh.

"Tâm Du!"

Anh đuổi theo, cô đã chạy qua đường cái, ngồi lên một chiếc taxi đi mất.

Anh ngẩn ngơ, nghĩ lại câu nói mà cô vừa mới nói kia --

Vì sao là hôm nay?

Vì sao?

--

Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao? Hắn nghi hoặc.

... tieu_hao ...D!ễn Đ@n L3 Quý Đ^n

"Cô gì ơi, cô định đi đâu vậy?"

Nhìn cô gái rơi lệ ở đằng sau, người lái xe thận trọng hỏi.

Nhưng thấy cô lau nước mắt mà lại không nói lời nào, người lái xe chuẩn bị hỏi một lần nữa thì điện thoại cô gái reo.

Trịnh Tâm Du lấy điện thoại ra, định tắt máy luôn nhưng lại xem màn hình người gọi tới rồi mới lau khô nước mắt ấn nghe.

Chờ khi cô nói chuyện điện thoại xong, người lái xe mới lên tiếng: "Cô gì ơi, xin hỏi cô đi đâu?"

Cô nghĩ nghĩ liền bấm số Mục Tư Viễn.

Lúc nghe điện thoại thì Mục Tư Viễn vừa mới đón Hoan Hoan với Nhạc Nhạc xong, nói tới chuyện mời chuyên gia cho Nhạc Nhạc, vừa hẹn ăn tối vừa thảo luận bệnh tình của Nhạc Nhạc.

Cúp điện thoại, anh lấy một cái hộp được bọc lại cẩn thận đẹp đẽ trong túi ra.

Hoan Hoan nhắm chuẩn ngay, lập tức hỏi: "Ba, đó là cái gì vậy?"

Anh mỉm cười: "Một món quà."

"Là ai tặng cho ba à?"

Anh lắc đầu, "Là ba định tặng cho dì Tâm Du,"

Nói rồi anh nhìn Hoan Hoan, "Lát nữa chúng ta tới gặp dì Tâm Du, hôm nay là sinh nhật dì ấy, con phải chúc dì sinh nhật vui vẻ, biết không?"

Hóa ra là tặng cho dì Tâm Du!

Trong lòng Hoan Hoan có chút mất mát, nhưng vẫn gật đầu.

Tới địa điểm hẹn, Trịnh Tâm Du đã đến, chuyên gia còn chưa tới...

Hoan Hoan đi lên trước, câu nói đầu tiên chính là: "Dì Tâm Du, chúc dì sinh nhật vui vẻ!"

Trịnh Tâm Du sửng sốt, một món quà đưa tới trước mặt cô, cô ngẩng lên liền đối diện với khuôn mặt tươi cười của Mục Tư Viễn: "Du Nhi, sinh nhật vui vẻ!"

Nhìn cô nhận món quà, anh thở phào nhẹ nhõm.

Hằng năm tới ngày sinh nhật cô, anh đều sẽ tặng quà.

Nhưng lần trước sau khi cô nói với anh những chuyện liên quan tới Thân Văn Hạo, anh cũng có chút không chắc, năm nay có nên tặng quà sinh nhật cho cô ấy không.

Có lẽ, lời chúc tốt nhất mà cô muốn có hôm nay cũng không phải từ anh, anh cần gì khiến cô ấy không vui?

"Cám ơn anh, Tư Viễn."

Trịnh Tâm Du nhìn hộp quà trong tay đến mê mẩn.

Việc đời lẽ nào bao giờ cũng như vậy?

Cái cô mong muốn thì không tới, người cô không thích lại dụng tâm chu toàn với cô.

"Không cần cám ơn, chỉ cần em thích là được."

Mục Tư Viễn nhìn sâu vào mắt cô, trong ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.

Bữa tối ngày hôm nay, cô có thể dùng cơm với anh, có phải đại biểu giữa cô và Thân Văn Hạo đã không còn gì...

"Ba,"D!ễn Đ@n L3 Quý Đ^n

Bỗng, giọng Hoan Hoan cắt đứt dòng suy nghĩ xa xôi của hắn, "Nhạc Nhạc đói bụng!"

Anh quay lại nhìn, Nhạc Nhạc quả nhiên là đang cầm cái thìa không mà cắn, bên mép thì chảy nước bọt.

Anh vội lấy khăn lau khô cho bé, nói: "Nhạc Nhạc, cái thìa không ăn được, mau thả ra đi."

Nhạc Nhạc không thèm nhìn anh, cầm lấy cái ly lại cắn.

Mục Tư Viễn nhanh chóng đoạt lấy cái thìa với cái ly trong tay bé, gọi người phục vụ tới: "Cho hai phần súp măng đặc!"

Trịnh Tâm Du thấy hơi có lỗi: "Vị bác sĩ kia nói là xong chút chuyện sẽ tới đây, có lẽ còn phải đợi hơn mười phút nữa."

"Không sao."

Anh cũng không ngại.

Hoan Hoan ở một bên âm thầm bĩu môi, ba thật là thiên vị mà!

Lần trước bé muốn ba cùng chơi đối chiến với bé mấy phút, ba liền nói ba nhiều việc không có thời gian mà chơi!

"Em đói chưa? Có muốn gọi sô cô la hay không?"

Lại nghe ba nói với dì Tâm Du.

Sô cô la nha!

Trong lòng Hoan Hoan lại thấy bất bình, bé thích nhất là sô cô la, thế nhưng ba cho tới giờ chưa từng cho bé ăn!

"Không cần đâu, cám ơn anh!"

Trịnh Tâm Du vội lắc đầu, trong lòng lại thấy đau nhức.

Sinh nhật mà tặng sô cô la hẳn phải do "người yêu" tặng không phải ư?

Thế nhưng thứ cô được tặng lại là --

Tâm Du, cô gái trong lòng anh chính là Cố Bảo Bảo!

-- Một câu nói như vậy.

"Du Nhi, Du Nhi?"

Mục Tư Viễn gọi mấy tiếng, cô mới ngẩng lên mê hoặc nhìn anh: "Hả?" Cô thất thần là đang suy nghĩ gì?

Mục Tư Viễn cau mày, nhìn về phía kia, "Em nói vị bác sĩ kia chính là ông ta?"

Trịnh Tâm Du sửng sốt, quay đầu lại thì thấy một người đàn ông trung niên ăn mặc rất chỉnh tề đang đi vào nhà hàng.

"Bác sĩ Tần!"

Cô vội chào hỏi với ông ta, giới thiệu ông ta với Mục Tư Viễn.

Mấy người vừa ăn cơm vừa bàn bạc về bệnh tình Nhạc Nhạc, Mục Tư Viễn đặc biệt nhấn mạnh: "Nhạc Nhạc chỉ có hơi tự bế mà thôi, nhưng trí lực chắc chắn không có vấn đề."

Bác sĩ Tần khẽ mỉm cười, đưa tay ra sờ đầu Nhạc Nhạc.

Có lẽ vì ông là chuyên gia về phương diện này, tiếp xúc với rất nhiều đứa bé tương tự, Nhạc Nhạc dường như cảm thấy được hơi thở khác, lại có thể ngẩng đầu lên cười với ông ta.

Mục Tư Viễn trở nên cực kỳ phấn chấn, "Bác sĩ Tần, ông xem, bệnh của Nhạc Nhạc cũng không quá nghiêm trọng đâu!"

Bác sĩ Tần gật đầu, "Mục tiên sinh, con anh rất đáng yêu!"

Xong ông lại nhìn Hoan Hoan, lắc đầu cười: "Trường hợp sinh đôi mà một đứa là thiên tài, một đứa mắc chứng tự bế cũng là lần đầu tiên tôi gặp. Nhưng mà nếu trí lực Nhạc Nhạc không có vấn đề gì, việc trị liệu cũng sẽ không khó lắm!"

Trịnh Tâm Du cũng thở phào nhẹ nhõm, "Tư Viễn, bác sĩ Tần đã nói vậy rồi, anh không cần quá lo lắng đâu."

Mục Tư Viễn gật đầu, đang chuẩn bị nói gì thì chuông điện thoại reo.

Chẳng biết người bên kia nói với hắn cái gì, sắc mặt anh liền đổi: "Anh nói gì? Ở bệnh viện nào?"

Nghe được địa chỉ, anh liền đứng dậy, "Được, tôi lập tức tới ngay."

Trịnh Tâm Du kỳ quái: "Tư Viễn, có phải chú Mục...?"

Anh lại nói: "Không phải!"

Sau đó ôm lấy Hoan Hoan và Nhạc Nhạc, nói với bác sĩ Tần: "Bác sĩ Tần, tôi có việc nên đi trước, sẽ liên lạc với ông sau!"

Trịnh Tâm Du còn chưa kịp phản ứng, không phải nói muốn nghiên cứu bệnh của Nhạc Nhạc hay sao?

Nếu đã không phải chú Mục xảy ra chuyện, còn có ai lại khiến anh vội vã đến thế?

... tieu_hao ...

Đi theo hắn tới bệnh viện, rồi chợt thấy Cố Bảo Bảo đứng bên ngoài phòng bệnh, cô càng không rõ.

"Mẹ, mẹ!"

Bỗng nghe được giọng nói non nớt quen thuộc, Cố Bảo Bảo ngẩn ngơ!

Đang lo lắng chờ đợi liền quay đầu ra, cô nhìn hai bóng hình bé nhỏ chạy tới mà hoài nghi mình có phải đang mơ.

"Mẹ!"

Không phải là mơ, cô cảm giác được cơ thể mềm mại của hai đứa nhỏ đang áp sát vào chân cô, bàn tay nhỏ bé thì ôm chặt.

"Hoan Hoan, Nhạc Nhạc!"

Cô ngồi xuống ôm chúng vào lòng, hôn mấy cái lên mặt mỗi đứa.

Cô thật là nhớ, thật là nhớ chúng!

"Cục cưng, sao các con lại tới đây?"

Nghe cô hỏi, Nhạc Nhạc chỉ nũng nịu trong ngực, Hoan Hoan thì chìa ngón út ra chỉ: "Là ba đưa bọn con tới đó!"

Cố Bảo Bảo ngẩn ra, ngẩng lên thì quả nhiên thấy anh đứng cách đó mấy bước.

Mà người đứng sau anh là Trịnh Tâm Du.

Cô cho là mình có thể ngụy trang rất khá, nhưng môi vẫn khẽ run lên.

Nên nói cái gì, muốn hỏi gì nhưng cô lại không nói nên lời được.

Mục Tư Viễn nhìn cô, cũng không nói gì.

"Dì Cố thế nào rồi?"

Vẫn là Trịnh Tâm Du đi lên trước hỏi.

"Bác sĩ còn đang kiểm tra."

Cố Bảo Bảo ngẩng đầu nhìn cô ấy, "Cảm ơn hai người đã tới!"

Trịnh Tâm Du khẽ mỉm cười.

Công Tôn Diệp đứng cạnh tiến lên, "Nhạc Nhạc,"

Anh gọi rồi vươn hai tay: "Tới để chú Công Tôn ôm cái nào!"

Nghe tiếng, Nhạc Nhạc nhìn hắn một cái, rụt vào lòng Cố Bảo Bảo, ý bảo bé không muốn!

"Nhạc Nhạc thật không ngoan nha! Tới nào, chúng ta ra đây ngồi rồi cùng chơi với chú Công Tôn được không?"

Cố Bảo Bảo cười, lại không miễn cưỡng anh, ôm hai đứa bé ra ghế ngồi.

Hàng ghế có bốn chỗ ngồi, sau khi ba mẹ con ngồi xuống thì vừa vặn có một khoảng không cho Công Tôn Diệp.

Nhưng mà, anh còn chưa kịp ngồi thì một người đã giành trước ngồi xuống cạnh Nhạc Nhạc.

Công Tôn Diệp ngẩn ngơ, Trịnh Tâm Du cũng sửng sờ, kinh ngạc nhìn Mục Tư Viễn giành ngồi trước.

Anh thế nào...

Nhìn có vẻ như không đúng? !

"Dì sao rồi?"

Ngồi cách gần, Mục Tư Viễn mới lên tiếng hỏi.

Cố Bảo Bảo cúi thấp đầu, thủy chung không nhìn anh, chỉ thản nhiên nói: "Bác sĩ còn đang kiểm tra, vấn đề cũng không lớn."

Đang nói thì ba Cố đi ra, thấy hai đứa bé, mắt ông không khỏi sáng lên: "Hoan Hoan, Nhạc Nhạc!"

Ông bước nhanh tới, lúc này mới chú ý tới Mục Tư Viễn: "Tư Viễn thiếu gia, cậu cũng tới!"

Mục Tư Viễn chỉ "ừm" một tiếng coi như trả lời.

Ngoại trừ với Trịnh Tâm Du, ai hắn cũng lạnh lùng như vậy!

Cố Bảo Bảo nhanh chóng lên tiếng phá vỡ sự xấu hổ: "Ba, mẹ sao rồi ạ?"

Ba thở ra một hơi: "May là không có trúng gió, bác sĩ đã giảm huyết áp cho bà ấy rồi, lát nữa hẳn sẽ tỉnh."

"Ông ngoại,"

Hoan Hoan ngọt ngào hỏi: "Có phải là bà ngoại ốm không ạ?"

Ba Cố thương yêu nhìn bé: "Đúng vậy, bà ngoại bị ốm, nhưng mà không phải là rất nghiêm trọng, Hoan Hoan không cần lo lắng."

Hoan Hoan nhảy xuống ghế, "Ông ngoại, con với Nhạc Nhạc có thể đi thăm bà ngoại không ạ?"

Ba Cố nhìn Cố Bảo Bảo, Cố Bảo Bảo nhìn Mục Tư Viễn, cũng không biết trả lời như thế nào.

Mãi sau, Mục Tư Viễn mới nhướng mày lên: "Đi thôi!"

Ba Cố thật cao hứng, dắt tay hai đứa nhỏ đi vào trong. Cố Bảo Bảo đứng dậy nắm tay ông: "Ba, mẹ có thể... không"

Cô sợ mẹ sau khi gặp hai đứa nhỏ sẽ lại chịu kích thích.

Ba Cố lại cười với cô, "Không có chuyện gì đâu!"

Ông hiểu rõ mẹ Cố, bà buộc Bảo Bảo đòi bọn nhỏ về, không phải là vì bản thân nhớ hai đứa nhỏ hay sao?

Hai người dẫn bọn nhỏ vào phòng bệnh, mẹ Cố đã tỉnh lại, tay bưng trán, có thể do tác dụng của thuốc nên còn hơi choáng.

"Bà ngoại!"

Hoan Hoan đi tới trước giường, ngọt ngào gọi một tiếng.

Cả người mẹ Cố run lên, đôi mắt không rõ ràng mở ra, chậm rãi chuyển tới nhìn cạnh giường.

Chỉ thấy hai đứa nhỏ tướng mạo khả ái đứng cạnh giường của bà, mở đôi mắt to xinh đặp nhìn bà chăm chú.

Bà sửng sốt ngồi dậy: "Đây là..."

Hoan Hoan rất là khéo léo tự giới thiệu: "Bà ngoại, con là Hoan Hoan, em ấy là Nhạc Nhạc!"

"Hoan Hoan, Nhạc Nhạc..."

Mẹ Cố thì thầm hai cái tên, cặp mắt dần sáng lên, "Con là Hoan Hoan, con là Nhạc Nhạc?"

Bà nhớ lại, rồi nghĩ tới, hai đứa trẻ mà bà thấy trên báo chính là chúng!

Lại ngẩng lên thì thấy được ba Cố với Cố Bảo Bảo, vậy càng xác nhận không thể nghi ngờ!

"Hoan Hoan, Nhạc Nhạc a!"

Bà mở vòng tay ôm lấy chúng, cao hứng khóc lớn: "Hai đứa nhỏ yêu quý của bà, bà rốt cuộc có thể gặp các con rồi!"

"Mẹ..."

Cố Bảo Bảo lo lắng khuyên nhủ: "Mẹ đừng kích động...!"

Mẹ Cố không để ý tới cô, chỉ nói chuyện với hai đứa bé: "Cục cưng, các con sao lại tới bệnh viện?"

Nghe vậy, Cố Bảo Bảo liền lo lắng, nghìn vạn lần đừng để mẹ biết Mục Tư Viễn cũng tới, như vậy sẽ càng làm mẹ kích động hơn!

 

Chương 70.1: Một đấm không giải thích được.

Cô muốn ngăn lại thì đã không kịp, Hoan Hoan nhanh nhảu đáp: "Là ba mang bọn con tới!"๖ۣۜdien
2665.png
dan
2665.png
lequyd
263a.png
n
2600.png
c
263a.png
m

Quả nhiên, mẹ Cố nghe xong thì sắc mặt liền trầm xuống, "Mục Tư Viễn cũng tới!"

Bà nhìn chòng chọc vào Cố Bảo Bảo: "Gọi cậu ta vào đây, mẹ có lời muốn nói."

"Mẹ..." Cố Bảo Bảo hoảng hốt lắc đầu, "Mẹ mới tỉnh nên nghỉ ngơi thật tốt, con..."

"Mẹ bảo con gọi cậu ta vào!" Mẹ Cố nổi giận cắt ngang lời cô, "Con còn không đi? Vậy mẹ tự đi!"

Hoan Hoan và Nhạc Nhạc hiển nhiên bị sự thay đổi này của bà ngoại dọa sợ, có phần lúng túng nhìn mẹ.

Cố Bảo Bảo vội vã gật đầu, "Mẹ, mẹ đừng tức giận, con đi, con đi là được..."

Xong rồi cô liền đi ra.๖ۣۜdien
2665.png
dan
2665.png
lequyd
263a.png
n
2600.png
c
263a.png
m

"Dì sao rồi?" Công Tôn Diệp hỏi thăm, anh sợ nhiều người sẽ làm phiền mẹ Cố nên không có vào phòng.

"Mẹ em dậy rồi, tình hình vẫn tốt."

Cố Bảo Bảo nói rồi nhìn sang Mục Tư Viễn thì thấy anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt thâm thúy khiến cho người ta không đoán được anh đang nghĩ gì,

Cô tới trước mặt anh, há miện nhưng vẫn không nói nên lời.

"Có chuyện gì?" Anh hỏi.

"Anh..." Cô không nói ra được, cô không muốn mẹ gặp anh, nếu mẹ bắt anh chọn lấy cô hay đòi bọn nhỏ thì cô nên làm gì bây giờ?

Anh sẽ nói gì, mẹ cô liệu có bị anh kích thích hay không?

"Rốt cuộc là có chuyện gì?" Anh lại hỏi.

"Anh đi đi!"๖ۣۜdien
2665.png
dan
2665.png
lequyd
263a.png
n
2600.png
c
263a.png
m

Cố Bảo Bảo giật mình, đúng vậy, nếu anh rời khỏi bệnh viện, mẹ sẽ không thể gặp được anh!

"Anh đi mau, đi mau đi!" Cô sốt ruột giục anh, lại bị anh đẩy một cái, "Cố Bảo Bảo, cô đang nói gì thế?"

Sắc mặt cô lo lắng nhìn anh: "Anh đi trước đi, tối nay tôi sẽ đưa Hoan Hoan với Nhạc Nhạc về biệt thự!"

Mục Tư Viễn cau mày, bỗng đi thẳng vào phòng bệnh.

"Anh..." Cố Bảo Bảo tận lực ngăn trở nhưng trước vóc dáng cao lớn của anh thì không có chút tác dụng nào, ngược lại bị anh nửa kéo nửa đi tới phòng bệnh.

Công Tôn Diệp và Trịnh Tâm Du thấy tình hình có vẻ không ổn, cũng vội vã vào theo.

Mục Tư Viễn đứng cạnh giường nhìn mẹ Cố: "Thím Cố, thím muốn gặp cháu?"

Từ nhỏ tới lớn hắn đều gọi mẹ Cố như vậy, nhưng mà sau khi ba Cố không còn làm ở Mục gia nữa thì bọn họ cũng đã nhiều năm không gặp.

Mẹ Cố hơi sững sờ, xưng hô quen thuộc khiến những chuyện cũ dâng lên trong lòng.

Bà còn nhớ rõ, lúc ba tuổi mẹ Mục Tư Viễn qua đời, đêm dông nào anh cũng bị giật mình tỉnh giấc, sau đó xuống phòng của bà với ba Cố khóc gọi bà là mẹ.

Bà lúc ấy rất đau lòng, lúc nào cũng ôm anh, dỗ anh, chờ khi anh ngủ rồi bà mới đi ngủ.

"Tư Viễn thiếu gia," Mẹ Cố không cứng rắn nổi, nhìn sang phía khác, "Tôi hỏi cậu, chuyện này cậu định làm thế nào?"

"Mẹ, mẹ đừng nói..." Cố Bảo Bảo tận lực muốn cắt ngang, lại bị Mục Tư Viễn trừng một cái.๖ۣۜdien
2665.png
dan
2665.png
lequyd
263a.png
n
2600.png
c
263a.png
m

Sau đó anh quay ra nói với ba Cố: "Chú Cố, phiền chú đưa Hoan Hoan với Nhạc Nhạc ra ngoài, cháu không muốn bọn nhỏ nghe được mấy chuyện này."

Ba Cố cũng tán thành, dẫn hai đứa nhỏ ra ngoài về phần mẹ Cố muốn nói gì với Tư Viễn thiếu gia thì cứ để bà nói đi, nếu không tảng đá trong lòng bà sẽ không bao giờ bỏ xuống được.

"Ông ngoại," Ra khỏi phòng bệnh, Hoan Hoan hỏi, "Ba muốn nói chuyện gì với bà ngoại thế ạ? Vì sao không để bọn con nghe?"

Ba Cố yêu thương sờ cái đầu nhỏ, "Hoan Hoan ngoan, đó là chuyện giữa người lớn với nhau, trẻ con nghe không hiểu, không bằng ra ngoài chơi một lúc, con thấy thế nào?"

Hoan Hoan gật đầu, chìa tay ra với ông: "Ông ngoại, con muốn uống nước, ông cho con mấy đồng xu đi ạ!"

"Được!" Ba Cố cười, lấy mấy đồng xe ra đưa cho bé, "Ông ngoại dẫn con đi mua nhé!"

"Không cần đâu ạ," Hoan Hoan lắc đầu, "Máy bán nước ở ngay cửa vào hành lang, con biết dùng mà!"

Xong rồi thì bé chạy đi.

Máy bán đồ uống quả thực cách đây 5m, từ đây có thể thấy được, ba Cố cũng không đi theo mà ôm Nhạc Nhạc ngồi lên băng ghế.

Hoan Hoan đi tới cạnh máy bán nước, cao hứng nhìn máy điện thoại bên cạnh, thật tốt quá!

Bé vội gọi một cô y tá đi qua, "Cô xinh đẹp ơi," Bé giơ đồng xu ra, miệng như bôi mật, "Con không với tới máy điện thoại, cô giúp con bấm số được không ạ?"

"Được chứ!" Ai có thể kháng cự lại Hoan Hoan vừa đáng yêu vừa thông minh này đây, y tá lập tức bấm số mà bé nói.

...tieu_hao...๖ۣۜdien
2665.png
dan
2665.png
lequyd
263a.png
n
2600.png
c
263a.png
m

"Bọn trẻ đã ra ngoài rồi, thím có lời gì cứ nói đi ạ." Mục Tư Viễn mặt không thay đổi ngồi xuống ghế nhìn mẹ Cố.

Mẹ Cố gật đầu, "Trước tiên tôi hỏi cậu, hai đứa có phải có thỏa thuận gì có nhắc là cậu bỏ tiền để Bảo Bảo sinh con cho cậu!"

Mục Tư Viễn nhướng mày, trước đây quả thật có thỏa thuận như thế!

Anh đang muốn nói thật, dư quang lại thấy Cố Bảo Bảo lo lắng nhìn anh, mười ngón tay đan chặt lại với nhau, các đốt ngón tay cơ hồ trắng bệch.

Anh sửng sốt, nhìn sang cô, sự cầu xin trong cặp mâu kia lập tức truyền vào sâu trong nội tâm anh.

Cô đang thỉnh cầu anh không được nói sao?

Cô tưởng rằng thỉnh cầu của mình có tác dụng ư?

Nếu anh không nói chuyện thỏa thuận kia ra, phủi sạch quan hệ giữa bọn trẻ với cô, chuyện sau đó chẳng phải là rất phiền phức hay sao? !

"Rốt cuộc có hay không?" Mẹ Cố nóng nảy.

"Mẹ... Mẹ đừng vội..."๖ۣۜdien
2665.png
dan
2665.png
lequyd
263a.png
n
2600.png
c
263a.png
m

Cố Bảo Bảo vội khuyên giải an ủi lại bị mẹ Cố kéo tay: "Bảo Bảo, con nói thật với mẹ đi, thỏa thuận kia rốt cuộc có hay không?"

Khi nói thì do mẹ Cố kích động nên gương mặt bị máu dồn lên đỏ ửng.

Cố Bảo Bảo suýt khóc: "Mẹ, không có, không có đâu... Thật sự là không có mà, mẹ đừng có gấp!"

"Thật không có?" Mẹ Cố không tin.

Cố Bảo Bảo đành phải nói: "Thật không có đâu mẹ, không tin mẹ hỏi anh ta..."

Xong cô quay ra, cặp mắt chực khóc ngơ ngẩn mong đợi nhìn anh.

Những lời nói thật anh đã sắp xếp xong chuẩn bị nói không ngờ lại khiến tim anh đau đớn.

Anh thầm than thất bại, "Không có."

Anh nói: "Sau khi cô ấy sinh con, cháu mới đưa cô ấy năm trăm vạn làm bồi thường, nhưng mà cô ấy lại không động tới khoản tiền đó."

Cố Bảo Bảo ngẩn ra, sao anh biết được cô không động tới số tiền kia? Lẽ nào sau khi cô đi, anh có thăm dò sổ sách ư?

Bất kể như thế nào, anh có thể nói vậy, mẹ cũng không bực tức nữa, cô cuối cùng cũng thở ra được.

Nhưng mà, giọng điệu bà vẫn không có giảm, một câu sau đó của mẹ Cố càng khiến tim cô treo trên cổ họng.

Mẹ Cố nói như này: "Nói cách khác bọn trẻ Bảo Bảo cũng có phần, cậu cũng không thể độc chiếm bọn trẻ được!"๖ۣۜdien
2665.png
dan
2665.png
lequyd
263a.png
n
2600.png
c
263a.png
m

Mục Tư Viễn cảm thấy buồn cười: "Thím Cố, vậy ý thím là gì? Chia bọn nhỏ làm hai, mỗi người chúng ta giữ một đứa sao?"

Mặc dù cười nhưng ánh mắt anh lại đầy sự lạnh lẽo.

Thím Cố cũng không sợ anh, "Nếu bọn trẻ có thể chưa thì còn tốt, vấn đề là chúng không thể chia. Bọn trẻ còn rất nhỏ, cần phải có mẹ bên cạnh, cậu trả lại con đi."

"Không thể!" Mục Tư Viễn cự tuyệt như đinh chém sắt.

Sắc mặt mẹ Cố trầm xuống, Cố Bảo Bảo đoán được bà sẽ nói gì, vội ngăn cản nhưng vẫn chậm, "Vậy cậu hãy kết hôn với Bảo Bảo!"

Mẹ Cố nhìn anh: "Bảo Bảo sinh cho cậu hai đứa con, cậu là đàn ông, phải cho nó một sự công bằng chứ!"

"Mẹ!" Cố Bảo Bảo sốt ruột, "Mẹ đừng nói, đừng nói nữa..."

Bởi vì bọn nhỏ mà có thể hoàn thành giấc mộng lấy anh, cô không phải là không có làm, nhưng đó là Cố Bảo Bảo năm năm trước, cô bây giờ đã không còn giấc mộng viển vông ấy nữa rồi.

"Con sẽ không lấy anh ta, sẽ không lấy anh ta," Cô gấp gáp biện bạch, không muốn mẹ nói thêm những lời buồn cười nữa, "Mẹ, mẹ đừng nói nữa, con cũng không muốn kết hôn với anh ta!"

Mâu quang Mục Tư Viễn đột ngột lạnh lẽo, không biết là bởi vì nghe mẹ Cố nói hay là do nghe Cố Bảo Bảo nói.

Nhưng Trịnh Tâm Du đứng gần như vậy, cô thấy được rõ ràng, khi mà Cố Bảo Bảo nói -- con sẽ không lấy anh ta -- xong thì ánh mắt anh hiện lên tia rối loạn, sau đó liền trở nên lạnh giá.

Cô có phần ngây dại,, cô không thể nào tin nổi, đối mặt với Cố Bảo Bảo mà Mục Tư Viễn lại có tâm tư rối loạn?

Mẹ Cố kỳ quái nhìn con gái, những lời vừa rồi mà có thể thốt ra từ miệng con gái bà được ư? Hay là tai bà nghe lầm?

"Dì Cố," Công Tôn Diệp cũng lên tiếng: "Kỳ thực chỉ cần không tồn tại bản thỏa thuận kia, muốn đòi bọn trẻ còn rất nhiều cách, căn bản không cần Bảo Bảo phải lấy Mục tiên sinh."

"Mấy người còn có biện pháp khác?"

Mục Tư Viễn cười lạnh lùng, anh chậm rãi đứng lên, trong mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm dừng trên người Cố Bảo Bảo bất động rất lâu.

Cố Bảo Bảo cảm thấy người mình cơ hồ bị ánh mắt anh nhìn thủng mà anh vẫn tiếp tục nhìn.

"Cố Bảo Bảo!" Hồi lâu, anh mới lên tiếng: "Cô có biện pháp gì cứ sử hết ra, chỉ cần kết quả ấy cô chịu được!"

Rồi anh không nói nhảm nữa, chuẩn bị ra khỏi phòng.

"Mục tiên sinh!" Công Tôn Diệp thấp giọng gọi anh lại: "Câu nói vừa rồi là uy hiếp?"

Mục Tư Viễn không đáp, anh ta tiến lên: "Quyền nuôi dưỡng bọn trẻ thuộc về ai, xem tài phú, xem hoàn cảnh, thậm chí... Phán quyết của quan tòa, anh cảm thấy... Bên nào có thể dễ dàng thắng đây?"

Mục Tư Viễn vẫn không quay lại, chỉ nói: "Đây là chuyện giữa tôi và Cố Bảo Bảo, dường như chả có liên quan gì với người ngoài như anh cả!"

Công Tôn Diệp cười trầm: "Có phải người ngoài hay không anh cũng không quản được!"

"Bốp!"

Vừa dứt lời, không kịp phòng ngự thì Mục Tư Viễn thốt nhiên quay lại cho anh ta một đấm.

Người anh ta lảo đảo ngã xuống, chuyện xảy ra khiến người ta sợ hãi.

Mọi người đều bị một đấm đột nhiên tới này dọa sợ, Cố Bảo Bảo phản ứng trước tiên, vội chạy tới đỡ Công Tôn Diệp "A Diệp, A Diệp, anh không sao chứ, anh..."

Còn chưa dứt, cổ áo bị nhấc lên, Mục Tư Viễn kéo cô dậy, áp sát vào mặt mình: "Cố Bảo Bảo, cô dám tranh bọn trẻ với tôi, cô cứ thử xem!"

"Anh điên rồi!"

Cặp mắt đỏ như máu của anh khiến cô sợ hãi, lúc này anh giống như một con thú bị thương, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt trọn cô.

"Anh buông ra, buông tôi ra!" Cô ra sức vùng vẫy, lực đạo anh lại càng lớn, kéo cổ áo cô càng chặt.

Cô bị ánh mắt anh làm cho giật mình, cô biết anh tức giận, nhưng anh vì sao lại tức giận?

Anh nói chuyện không khách khí với mẹ cô, lại đánh Công Tôn Diệp, người nên tức giận là cô mới phải!

"Anh buông cô ấy ra!" Công Tôn Diệp đứng lên, đẩy anh, Trịnh Tâm Du cũng khuyên: "Tư Viễn, anh mau buông cô Cố ra đi!"

Lẽ nào anh không có phát hiện sắc mặt Cố Bảo Bảo đã tái cả đi, một câu cũng không nói được sao?

Vậy mà Mục Tư Viễn dường như không có cảm giác với mọi chuyện, tuỳ ý Công Tôn Diệp kéo tay anh ra thế nào nữa, mặc cho Trịnh Tâm Du khuyên bảo anh ra sao, trong mắt anh chỉ có Cố Bảo Bảo.

Anh cũng không hiểu hận ý của anh từ đâu mà tụ lại nhiều đến vậy, nhưng anh chính là hận, hận, hận! Hận đến mức muốn cùng cô đồng quy vu tận.

"Ngừng tay!" Bỗng, một giọng già nua quen thuộc vang lên, sửng sốt, cơn đau từ vai truyền tới buộc anh phải thả cô ra.

Quay đầu nhìn lại thì hóa ra Mục Phong Minh cầm trượng đập anh một đập!

Anh vừa thả tay ra, Cố Bảo Bảo do thiếu dưỡng khí lập tức té ngã, Công Tôn Diệp nhanh chóng đỡ lấy, vỗ má cô, "Bảo Bảo, Bảo Bảo, em sao rồi?"

"Mẹ, mẹ!"

Hoan Hoan và Nhạc Nhạc vừa thấy đã bị dọa, nhanh chóng nhào tới.

Nhạc Nhạc nhìn mẹ một cái, chợt đứng dậy chạy đến trước mặt Mục Tư Viễn cắn vào chân anh.

"Nhạc Nhạc!" Mục Tư Viễn ôm lấy bé, bé không cắn được thì dùng hết sức mình đá anh, trên khuôn mặt quật cường thì đầy nước mắt.

Bé đang trách anh đã làm vậy với mẹ sao? Nhìn bộ dạng này của bé, Mục Tư Viễn vừa yêu thương vừa tức giận, giơ tay ra lau nước mắt cho bé.

Nhạc Nhạc không cho, giùng giằng chạy ra tới bên cạnh mẹ.

Cố Bảo Bảo đã tỉnh táo lại, "Nhạc Nhạc ngoan," Cô ôm lấy bé, dịu dàng nói: "Đừng như vậy, đừng làm vậy với ba, mẹ không sao mà, không có việc gì hết."

Anh mặc dù kéo cổ áo cô, nhưng cũng không siết cổ cô lại, cô thiếu dưỡng khí chỉ là...

Chỉ là bị ánh mắt anh nhìn làm mình quên cả hít thở.

"Thằng nhóc kia, mày muốn làm gì hả?" Mục Phong Minh mắng, "Một người là chú Cố đã chăm mày, một người là thím Cố đã yêu thương mày từ nhỏ tới giờ, mày muốn làm gì hả? Làm gì hả?"

Mục Tư Viễn đứng im lặng, không lên tiếng.

Mẹ Cố thở dài, bà cũng không nghĩ tới chuyện lại thành như vậy.

"Mục lão gia," Bà kỳ quái sao ông ấy cũng tới, nhưng nếu đã tới, đúng lúc nói mọi chuyện rõ ràng, "Chuyện chúng tôi làm cho ông ba mươi năm, cũng không muốn làm ông khó xử, nhưng con cái là tim gan của mẹ, cứ tiếp tục vậy thì Bảo Bảo nhà tôi phải làm gì bây giờ?"

Nghe vậy, ba Cố áy náy nhìn Mục Phong Minh, phụ nữ và đàn ông luôn có những cách nghĩ khác nhau, mẹ Cố và Bảo Bảo là người thân nhất của ông, ông cũng không thể vì chuyện này mà trở mặt với hai người.

Nếu quả thật phải tranh đoạt quyền nuôi dưỡng bọn nhỏ, ông cũng chỉ có thể đứng bên mẹ Cố.

Mục Phong Minh gật đầu với ông, ý bảo đã hiểu được tâm tình của ông.

"Thím Cố à," Ông trấn an," Chuyện này đương nhiên không thể tiếp tục vậy nữa, Tư Viễn mặc dù là con trai tôi, nhưng chuyện của nó tôi cũng không thể làm chủ, điểm này xin bà tha thứ cho."

Mẹ Cố gật đầu, bà biết ông ấy nói tới chuyện kết hôn giữa Mục Tư Viễn và Cố Bảo Bảo, Mục Tư Viễn không đồng ý, ông ấy cũng không thể miễn cưỡng.

Mục Phong Minh dừng một chút nói tiếp: "Nhưng chuyện về bọn trẻ, tôi có ý này, hi vọng hay người có thể bằng lòng."

Mẹ Cố cười gật đầu: "Mục lão gia, ông cứ nói."

"Hai đứa nhóc sống với tôi, hai người lúc nào cũng có thể tới gặp chúng. Sau này Tư Viễn Bảo Bảo đều kết hôn, quy củ này cũng không đổi. Hai người thấy thế nào?"

"Con không đồng ý!" Mục Tư Viễn là người đầu tiên lên tiếng.

Mục Phong Minh trợn mắt nhìn hắn: "Ở đây không tới phiên con không đồng ý, ba đang trưng cầu ý kiến chú Cố với thím Cố."

"Cháu đồng ý." Cố Bảo Bảo nói tiếp, "Chú Mục, Hoan Hoan và Nhạc Nhạc sẽ sống với chú."

Không cần kiện cáo, ba mẹ cũng có thể tới thăm bọn trẻ, cô và Mục Tư Viễn cũng không cần vì vấn đề bọn trẻ mà cãi vã không ngừng nữa, đây quả thật là biện pháp tốt nhất.

Mẹ Cố thở dài: "Mục lão gia, cứ theo ông nói đi!"

Mục Tư Viễn xanh mặt đứng dậy tới bên cạnh Cố Bảo Bảo.

Cố Bảo Bảo ngẩng lên nhìn anh, anh lại không thèm nhìn cô, ôm lấy Hoan Hoan và Nhạc Nhạc đi ra.

"Cái này..." Mẹ Cố lo lắng nhìn Mục Phong Minh, "Mục lão gia, Tư Viễn thiếu gia... Cậu ấy liệu có đồng ý không?"

Mục Phong Minh cười: "Thím Cố, bà cứ yên tâm, tôi vẫn còn là gia chủ Mục gia! Bà nghỉ ngơi trước, lúc nào muốn thăm bọn trẻ thì tới chỗ tôi."

Mẹ Cố lúc này mới thoáng yên lòng, "Được, cảm ơn ông, Mục lão gia."

Ra khỏi bệnh viện thì xe Mục Tư Viễn đã đi rồi, ông cũng không lo lắng việc Tư Viễn không để bọn trẻ sống với ông, ông chỉ lo Nhạc Nhạc vừa thấy được hình ảnh lúc nãy thì tâm tình có bị ảnh hưởng gì không.

"Lão gia, đi đâu đây ạ?"

Nghe lái xe hỏi, ông liền nói: "Đi tới biệt thự của thiếu gia đi, tôi muốn nói chuyện với nó."

Xe chạy trên đường lớn, lúc sắp vào khu biệt thự thì xe liền xóc nảy, Mục Phong Minh đang nhắm mắt tĩnh dưỡng thì buộc phải mở ra.

"Sao vậy?" Ông hỏi, lái xe vẫn chưa trả lời thì chuông điện thoại của trợ lý vang lên.

Trong đầu ông bỗng hiện lên dự cảm không tốt.

Quả nhiên, trợ lý nhận điện xong thì quay ra nói với ông: "Lão gia, biểu thiếu gia tới."

"Ai?" Ông ngạc nhiên.

Trợ lý lặp lại: "Vừa rồi bên kia gọi tới nhắn là biểu thiếu gia đã về, trong tay cậu ấy cầm một bản gọi thầu rất quan trọng, đặc biệt tới tìm ngài."

"Bản gọi thầu gì?" Ông cảm thấy kỳ lạ.

Trợ lý giải đáp: "Trước đó biểu thiếu gia có cùng một công ty ở Mỹ tranh đoạt một hạng mục, mục tiêu có chừng hai trăm triệu, hai ngày trước đã có kết quả, là công ty ở Mỹ thắng. Mà bản gói thầu thu mua thành công kia ở trong tay biểu thiếu gia."

Nghe vậy, Mục Phong Minh giận dữ: "Công ty ở Mỹ cái gì! Hắn sao có thể có thư đối tượng được chứ!"
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom