• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

New Hot Thần Vương Lệnh (1 Viewer)

  • Chương 291-292

Chương 291: Quá thuận lợi rồi

“Mọi người, ở đây canh phòng cẩn thận, có gì bất ổn, lập tức báo cáo!”

Sau khi Rudy dặn dò lại đàn em, mới thấp giọng nói với Tần Thiên: “Tôi nghi ngờ trong thành có tai mắt của Độc Sư.”

“Để che mắt kẻ khác, vẫn mong Thần Vương và các anh chị em cùng tôi tới căn phòng dưới lòng đất đi.”

“Ở đó vô cùng an toàn.”

Tần Thiên cũng cảm thấy mình dẫn theo một đống người như này quả thực quá bắt mắt.

Đi theo Rudy xuống căn phòng dưới lòng đất của thành lũy.

Đây từng là kho bạc nhỏ của chủ nhân thành lũy.

Ở sâu dưới lòng đất mấy mét, xung quanh đều được gia cố bằng bê tông cốt thép. Cánh cửa sắt duy nhất cũng dày những mười cm.

Cho dù có dùng bom hạng nặng tới nổ cũng không thể nổ tung được nó.

Nếu như đóng cửa lại, nơi đây tuyệt đối là nơi an toàn nhất.

Tuy là kiên cố như vậy, nhưng bên trên vẫn có mấy cửa sổ bí mật nhỏ, nối liền với bên ngoài, dùng để lưu thông không khí.

Cho nên vô cùng thông thoáng dễ chịu, không bí một chút nào.

Rudy cho người nâng mấy cái bàn lớn vào, bày trí đâu ra đó.

Rất nhanh sau đó, bàn ăn phong phú, Trung Tây kết hợp, thịt nướng, hải sản, từng món một được bưng từ bếp lên.

Rudy đích thân mang lên hai thùng rượu, một thùng là rượu vang cao cấp của địa phương. Một thùng khác chính là rượu Long Đài.

“Thần Vương, rượu Long Đài chính là rượu dùng trong quốc yến của Long Quốc các vị, nổi tiếng khắp thế giới.”

“Không giấu gì ngài, mùi hương thơm nồng, tôi cũng đặc biệt thích uống.”

“Mấy năm nay cũng sưu tầm không ít. Đợi lát nữa, tôi sẽ cho người chuyển hết lên đây.”

“Ngài và các anh em đã vất vả lâu như vậy rồi, tối nay nhất định phải uống một trận cho sảng khoái.”

Anh ta mở một bình Long Đài, đích thân rót cho Tần Thiên một ly.

Tần Thiên cười nói: “Anh có lòng rồi.”

“Mọi người uống Long Đài ở trong nước thì có thể là giả. Nhưng ở đây tôi tin nhất định là hàng thật.”

“Nào, tối nay chúng ta hãy uống một trận thật sảng khoái.”

Thấy hắn phấn khởi như vậy, mọi người đều đồng loạt nâng ly.

Ai uống không quen rượu nồng độ cao thì uống rượu vang.

Quần đảo Mara vì có khí hậu rất thích hợp với việc ủ rượu vang, nên rượu vang của họ cũng là thứ rượu nổi tiếng trên thế giới.

Một bình vang đỏ này đắt hơn nhiều so với một bình rượu Long Đài.

Chỉ có điều thứ này trong mắt đám người Đồng Xuyên, Thiết Tí, thì chỉ xứng làm thức uống giải khát.

Bọn họ cứ như trâu uống nước, cầm cả chai mà tu.

Ban đầu, mọi người còn có chút giữ kẽ, nhưng dưới tác dụng của cồn, rất nhanh liền sôi nổi lên.

Tinh thần của Tần Thiên cũng đặc biệt vui vẻ. Chỉ cần có người mời rượu thì bất kể là rượu trắng hay rượu vang thì đều sẽ uống sạch.

Qua khoảng một tiếng, rất nhiều người đều đã bắt đầu say. Mắt của Tần Thiên cũng hơi đỏ lên.

“Thần Vương, ngài và các anh em cứ uống đi. Tôi đi giục nhà bếp lập tức nấu canh giải rượu bê lên đây.”

Sau khi Rudy khẽ giọng xin ý kiến thì âm thầm lui xuống.

Có lẽ là vì cân nhắc đến yếu tố an toàn, nên sau khi anh ta đi ra thì tiện tay ấn nút.

Cánh cửa sắt dày từ từ đóng lại, không phát ra chút âm thanh nào.

“Có thể bắt đầu rồi.” Sau khi ra ngoài, sắc mặt Rudy liền thay đổi.

Sau khi anh ta ra một mệnh lệnh, liền đứng bên ngoài cửa, thông qua ô cửa chỉ bé bằng một nắm tay, quan sát mọi động tĩnh bên trong.

Khi nhìn thấy làn khói trắng thoát ra từ mấy cửa sổ thông khí trên cao, anh ta vui mừng phất tay.

“Thần Vương uy danh lừng lẫy, hôm nay đều chết trong tay ta!”

“Ta lập đại công rồi!”

Lỗ thông gió rất cao, đám người Tần Thiên đã uống say, hiển nhiên là không phát giác ra được.

Bọn họ còn tưởng là mùi hương của rượu.

Thật ra, đó là khí dietyl ete.

“ĐM, uống từ rượu Long Đài sang tới nước ngoài, danh tiếng lớn vậy sao?

“Bắt nạt ông đây đúng không!”

Đồng Xuyên có chút choáng váng, vốn dĩ còn muốn đứng dậy chúc rượu, chợt ngã đùng một cái, ngất đi.

Những người khác, bao gồm cả Tần Thiên và Lãnh Vân, ánh mắt mơ hồ, cũng đồng loạt gục xuống bàn, bất tỉnh nhân sự.

“YES!”

Nhìn thấy cảnh này, Rudy vô cùng vui sướng, vì để an toàn, anh ta quan sát thêm vài phút, xác nhận toàn bộ người bên trong đã bị hôn mê, mới mang mặt nạ phòng độc lên, cũng với mấy tên thân tín, mở cửa xông vào.

“Mau cho không khí lưu thông, nồng độ Ete trong này quá cao, sẽ phát nổ đấy.”

“Các ngươi, nhốt bọn họ lại. Cẩn thận một chút, những kẻ này không phải người bình thường đâu, nhất định phải dùng xích sắt kiên cố nhất.”

“Mày, nhanh chóng tới số 46 đại lộ C La, tìm một vị tên là ngài M, nói với anh ta, chuyện lớn đã thành, mau tới đây.”

Sau khi Rudy phân phó xong, một tên thuộc hạ nhanh chóng chạy đi báo tin.

Mấy tên thân tín khác, móc một chiếc còng tay đặc chế đã được chuẩn bị từ trước, bắt đầu bắt người.

“Phát tài rồi!”

“Ta sắp phát tài rồi!”

Rudy kích động đến mức lắp bắp. Trong mắt hắn, những người trước mặt chính là những tấm séc lấp lánh.

Không ngờ, hôm nay toàn bộ đã nằm gọn trong tay hắn.

“Cẩn thận một chút, nhất định phải khóa cho chắc vào.” Sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, anh ta lại căn dặn thêm lần nữa.

Một tên sau khi còng tay Trúc Diệp Thanh xong, nhìn sang Lãnh Vân người đẹp dáng thon bên cạnh, nằm bất động trên bàn, hắn ta cười toét miệng đi tới.

Vươn tay muốn bế Lãnh Vân sang bên cạnh khóa lại.

“Muốn chết à!” Đột nhiên, Lãnh Vân còn đang hôn mê kia quát lên một tiếng, lật người, bàn tay ngọc vung ra, hàn quang lóe lên.

Tên đằng sau hét lên thảm thiết, ôm lấy cổ họng, đổ gục ra đất.

Biến cố bất chợt phát sinh, khiến Rudy và thuộc hạ của anh ta đều bất ngờ.

“Nhanh, mau bắt cô ta lại!” Rudy kinh hãi hô lên.

Mấy tên thuộc hạ lấy ra vũ khí, nhào về phía Lãnh Vân.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu. Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Thân hình Lãnh Vân lóe lên một cái, giống như một cái bóng vụt qua.

Cái bóng lướt qua chỗ nào, thì những tên ở nơi đó đều ôm cổ họng ngã ra đất.

Rudy giật mình phản ứng lại, muốn chạy trốn, chợt thấy cổ họng mát lạnh. Cúi đầu nhìn thấy một con dao màu xanh, sợ đến trắng bệch cả mặt.

“Đừng giết tôi, có gì thì từ từ nói!” Anh ta khiếp sợ nói.

Lãnh Vân không vui nói: “Đừng giả vờ nữa!”

“Đứng dậy đi!”

Một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra.

Đám người Tần Thiên trông có vẻ như đã hôn mê bất tỉnh, lúc này lại lần lượt đứng dậy.

Tần Thiên nhìn Lãnh Vân, không nhịn được nói: “Sao mà kích động vậy.”

“Không phải đã bàn xong là chúng ta giả bộ hôn mê, đợi kẻ đứng sau màn xuất hiện sao?”

Lãnh Vân đỏ mặt nói: “Tên đó xàm sỡ tôi.”

Tần Thiên cạn lời.

Thì ra, cái tên ban nãy nhìn trúng sắc đẹp của Lãnh Vân, dù gì cũng hôn mê bất tỉnh, hắn lợi dụng cơ hội ra tay.

Thế mới chọc giận Xà Vương đang hôn mê, trực tiếp bật dậy phản kích.

Vậy mới dẫn đến việc kế hoạch bị kết thúc sớm.

Vốn dĩ, Tần Thiên muốn đợi Rudy gọi kẻ sau màn tới đây. Rudy đã nói rồi, tiên sinh M ở số 46, đại lộ C La.

“Tôi đi bắt tên M tiên sinh kia!” Lãnh Vân nói rồi quay người định bước đi.

“Không cần đâu.”

Tần Thiên cười nói: “Tôi chợt cảm thấy, để hắn ta chạy cũng là chuyện tốt.”

“Yên tâm đi. Tôi tự có sắp xếp.”

Ánh mắt hắn chuyển tới trên khuôn mặt Rudy, nói: “Cảm ơn anh đã tiếp đãi thịnh soạn, Mr.Seraph.”

Rudy giống như quả bóng xịt hơi, tê liệt hoàn toàn.

“Anh phát hiện từ lúc nào vậy?” Anh ta không cam tâm, hỏi.

Tần Thiên cười nói: “Ngay từ đầu, tôi và Thử Vương đã cảm thấy chuyện có gì đó không đúng lắm.”

“Nếu như Mr.Seraph thật sự là nhân vật trọng điểm của tổ chức Độc Sư, sao có thể sơ suất để lộ địa chỉ IP chứ.”

“Hơn nữa, dễ dàng như vậy đã bị khoanh vùng rồi.”

“Tất cả mọi chuyện đều quá thuận lợi.”
Chương 292: Nghỉ dưỡng

Rudy cắn răng: “Rõ ràng biết đây là bẫy sao các ngươi vẫn tới? Các ngươi không sợ chết sao?”

Tần Thiên cười lạnh: “Chắc cậu không biết Long Quốc có câu gậy ông đập lưng ông. Nếu không thế sao dám tiếp cận được với các cậu.”

“Nhưng mà kế hoạch của các cậu cũng đủ độc, nếu tôi đoán không nhầm thì phục binh thuỷ quỷ ở quần đảo này chỉ là bước cờ đầu tiên của các cậu. Các cậu biết khả năng cao là không giết nổi tôi, nhưng trải qua trận mai phục này tôi liền biết bản thân mình đã rơi vào bẫy.”

“Cho nên cậu ở đây để chuẩn bị cho nước cờ thứ hai, thủ đoạn cũng chả có gì nhưng không thể không công nhận là rất hữu dụng.”

Nhìn thủ đoạn có vẻ rất đơn giản nhưng hiệu quả mang tới lại rất cao. Đầu tiên đây là một công trình ngầm dưới lòng đất vô cùng kiên cố, đợi nhóm người Tần Thiên bước vào, Rudy đóng cửa lại thì chả khác nào chim nhốt trong lồng.

Sau đó thông qua đường thông gió đợi lúc bọn họ đã bí khí thì thổi chất Diethyl ether vào. Lúc đó thần không biết quỷ không hay, tên Rudy này suýt chút nữa đã làm được một chuyện có thể khiến cho toàn thế giới kinh động.

“Tôi vẫn không hiểu.”

“Các người đã hít nhiều khí vậy mà sao không hôn mê? Chả nhẽ các ngươi có thuốc giải?” Rudy cũng không thèm giả vờ nữa hắn hỏi thẳng.

“Để tôi nói cho anh biết.” Giọng nói của Quản Nghĩa vang lên từ bên ngoài.

“Bởi vì khí Diethyl ether anh chuẩn bị đã bị tôi đổi thành cái khác rồi.”

“Là cậu?” Rudy sững sờ, một lát sau thì nổi điên: “Cậu dám phản bội tôi!”

Quản Nghĩa cười lạnh: “Những lần mà anh tới cứu tôi đều là do Thử Vương sắp đặt. Thử Vương đã sớm nhìn ra sự không trung thực của anh rồi, cho tôi một mạng này chính là xem trọng anh rồi.”

Nói xong Quản Nghĩa còn quay sang xấu hổ nói với Tần Thiên: “Thần Vương, là do em vô năng!”

“Em vẫn không tóm được chứng cứ cho việc làm sai trái của Rudy, cũng không biết hắn liên kết với tổ chức Độc Sư, là do em lơ là.”

Tần Thiên mặt bình tĩnh nói: “Loại việc chắc chắn là liên lạc ngầm.”

“Cậu cử người sang bên C La Đại Đạo chưa?”

Quản Nghĩa gật đầu nói: “Không có ai.”

“Cái tên M Tiên Sinh kia đã chạy trốn mất rồi. Nhưng mà em nghĩ hắn chạy chưa xa. Tần Vương, em xin lấy công chuộc tội, đưa người truy bắt.”

“Không cần.” Tần Thiên cười: “Cậu đi đi, đưa Rudy đi xử lý sạch đi. Sau này cậu làm chủ ở đây.”

“Những việc khác đợi sau khi xong việc thì tới chỗ Thử Vương lĩnh phạt.”

“Cảm tạ Tần Vương!” Quản Nghĩa kích động quỳ xuống.

Tần Thiên nhìn Rudy: “Nói đi, tại sao phản bội Thử Vương, phản bội tôi?”

Mặt Rudy tái mét nói: “Tiền.”

“Bọn họ cho tôi những món tiền khó lòng từ chối.”

Tần Thiên gật đầu, câu trả lời đủ thẳng thắn cũng đủ thực tế. Nếu không cần mất chút sức nào mà vẫn đặt được cả một núi tiền, sau đó mua được những gì mà mình hằng mong ước thì ai lại đi từ chối.

“Cậu còn lời nào để nói nữa không?”

Rudy thấp giọng: “Nếu tôi nói thì có thoát chết được không?”

Tần Thiên lắc đầu: “Không thể.”

“Nhưng tôi có thể cho cậu ra đi nhanh chóng. Tin tôi đi, nếu tôi cho cậu dùng cực hình thì cậu sẽ sống không bằng chết.”

Rudy suy sụp gục xuống đất khóc lớn. “Tôi ra nhập vào tổ chức Độc Sư không lâu trước đây, tất cả việc tôi làm đều là do M Tiên Sinh chỉ đạo. Ông ấy tạo lệnh treo thưởng trên mạng, sau đó dùng tên Seraph để liên lạc với cô gái kia.”

“Ông ấy bảo tôi cố ý để lại địa chỉ IP, để làm mồi câu Tần Vương…Còn những việc khác, tôi không biết!”

Tần Thiên lạnh lùng hỏi: “M nghe lệnh từ ai cậu có biết không?”

“Tôi không biết. Nhưng có một lần ông ấy có nói lộ rằng chủ nhân của ông ấy là nhân vật quan trọng bên cạnh Độc Sư.”

“Đúng rồi, hình như là một quan chức chính trị.”

“Nhưng mà tên gì thì tôi không biết….Tần Vương tha cho tôi đi!”

“Tôi không muốn chết.”

Tần Thiên biết sẽ không lấy được thông tin gì từ miệng hắn nên lạnh lùng ra lệnh: “Cho hắn ra đi nhanh nhất có thể.”

Lãnh Vân tiến lên phía trước mắt không thèm chớp lấy một cái, dùng dao cắt ngang yết hầu Rudy.

Cô ta lạnh mặt: “Tôi biết, là do tôi làm hỏng chuyện. Nếu không phải do tôi giữa đường phản kháng có lẽ Rudy đã mời được M Tiên Sinh ra mặt. Bắt được M Tiên Sinh nhất định có thể câu ra cá lớn.”

“Anh muốn phạt tôi thế nào xin cứ nói thẳng.”

Tàn Kiếm do dự rồi trầm giọng nói: “Thiếu chủ, tên M Tiên Sinh này khá quan trọng, cứ thể để hắn chạy sao?”

“Tôi tin rằng hắn chạy chưa được xa, chúng ta có khả năng bắt lại được.”

Tần Thiên lười biếng vươn vai một cái nói: “Buồn ngủ quá.”

“Rượu Long Đài hàng xuất khẩu này nồng độ mạnh thật, được rồi cũng không còn sớm nữa mọi người đi nghỉ ngơi đi.” Nói xong hắn uể oải đi ra ngoài.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau không hiểu Tần Thiên đang định làm gì. Tàn Kiếm thấp giọng khuyên Lãnh Vân: “Đại tiểu thư, thiếu chủ chắc có kế hoạch khác. Yên tâm, ngài ấy sẽ không trách cô đâu.”

Lãnh Vân không vui nói: “Hắn không nói gì chính là muốn trách tôi rồi.”

“Chả nhẽ tôi bị cái thằng chó kia sàm sỡ mà còn giả vờ nằm ngủ sao, chả phải chỉ là một tên M thôi sao, có gì mà to tát.”

“Tôi không những muốn bắt hắn mà còn muốn cái tên sau lưng hắn kia nữa. Đợi tới lúc tìm được tên đó rồi thì cũng đã tiến gần được tới tên Độc Sư kia rồi.” Nói xong cũng hậm hực đi ra ngoài.

Quá mệt mỏi vì phải đi đường dài lại thêm cuộc chiến vào lúc đêm khuya nên mọi người đều mệt. Nhìn bộ dạng của Tần Thiên như vậy bọn họ cũng đành tìm chỗ nghỉ ngơi. Quản Nghĩa đã tiêu diệt sạch tay chân của Rudy, bây giờ trở thành chủ nhân mới của trang viên này. Bây giờ cũng coi như người phụ trách mạng lưới tình báo của Thử Vương ở nơi này.

Ngày thứ hai tiểu đội Thiên Phạt do Tàn Kiếm dẫn đầu, Xà đội do Lãnh Vân dẫn đầu đều tập trung tại đại sảnh. Trên mặt ai cũng vô cùng kích động, bọn họ chỉnh trang lại vũ khí chỉ đợi Tần Thiên ra lệnh.

Bị Độc Sư dùng Seraph lừa một vố nên ai cũng vội vã muốn báo thù, Tần Thiên hôm qua không đuổi theo M nên bọn họ nghĩ rằng hắn nhất định đã tìm ra nơi Độc Sư ẩn thân cho nên mới bảo bọn họ nghỉ ngơi để lấy lại sức, hôm nay nhất định huyết chiến với bọn Độc Sư.

Chỉ là đã rất muộn rồi mà Tần Thiên vẫn chưa xuất hiện. Không những thế Quản Nghĩa đi nơi nào bọn họ cũng không biết. Lãnh Vân sốt ruột cho người đi gọi, hơn nửa ngày sau mới thấy Tần Thiên lười nhác đi tới.

Chỉ thấy hắn vẫn mặc quần áo ngủ, bộ dạng ngái ngủ nào thấy dáng vẻ của cuộc huyết chiến với Độc Sư, nhìn giống như đi nghỉ dưỡng. Còn quá đáng hơn là dưới chân hắn vẫn còn đang đi một đôi dép đi nhà.

“Chào buổi sáng mọi người.”

“Mọi ngươi không ngủ thêm chút nữa à.” Hắn hắt xì một cái.

Lãnh Vân không nhịn nổi nữa lên tiếng: “Anh ăn mặc kiểu gì vậy?”

Tần Thiên: “Có vấn đề gì?”

Lãnh Vân: “Anh định mặc như thế đi bắt Độc Sư sao?”

Tần Thiên: “Ai nói là tôi muốn đi bắt Độc Sư?”

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, cả một đám tập trung lại đây, thời gian thì cấp bách, không đi bắt Độc Sư chả nhẽ đi nghỉ dưỡng?
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Binh Vương Thần Bí
  • Lâm Tiếu không phải cô nương
Bất Diệt Thần Vương
  • Đang cập nhật
(Full) Binh Vương Chiến Thần
Binh Vương Thần Bí
  • Lâm Tiếu không phải cô nương

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom